BOTY2019 #108 – Đồi gió hú

BOTY2019 #108 – Đồi gió hú

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2019

“Một bi kịch ai oán,một gã đàn ông điên cuồng vì yêu,một căn biệt thự tối tăm nhuộm màu đen tàn nhẫn và ích kỉ.Đó là tất cả những gì mà Emily Bronte đã dùng để tạo nên Đồi gió hú,tuyệt tác kinh điển lấy bối cảnh nước Anh thế kỉ XIX.Ngay từ lúc nhìn thấy chiếc bìa sách với gam màu trầmbuồn,hình ảnh căn nhà trên đồi nghiêng ngả theo cơn gió gào rít,trong lòng tôi đã dâng lên chút gì đó đau đớn.Đồi gió hú,nó không chỉ là tên tòa biệt thự, mà còn là dấu hiệu của một câu chuyện sầu thảm giống như tiếng gió gầm rú.’Tấn trò đời’ ấy mở đầu khi ông Lockwood đến thuê trang trại Thrushcross đối diện Đồi gió hú và được nghe kể về chủ nhân của cả căn nhà mình thuê lẫn tòa nhà cô độc trên ngọn đồi mà khi ghé thăm và ngủ lại ông đã gặp ác mộng kinh hoàng,Heathclif. 30 năm trước,gã là đứa trẻ bị bỏ rơi, sống vất vưởng nơi hè phố và phải chịu đựng sự khinh bỉ kể cả khi được ông Earnshaw giàu có nhận nuôi.Gã trót yêu cô con gái Catherine hoang dã luôn quan tâm hắn.Nhưng thế thì sao,khi mà’vận mệnh của đứa con nhà giàu này kết hôn với đứa con nhà giàu khác’.Chứng kiến Catherine và cậu ấm nhà Linton của trang trại Thrushcross,Edgar ở bên nhau,Heathclif không chịu được.Gã bỏ đi trong một đêm mưa bão khi nghe được những lời cay độc của Catherine, với một dã tâm báo thù .Linh hồn gã chìm trong thoả mãn khát máu,thân xác gã bị bào mòn trong hận thù.Đến cuối cùng khi có được tất cả,gã lại không có người mình yêu tới rồ dại,cay đắng hơn,gã tận mắt nhìn thấy nàng chết.Chưa có quyển sách nào để cho tôi nhiều xúc cảm hỗn loạn đến thế.Tôi căm ghét Heathclif ác nghiệt cũng thương gã phải gánh chịu quá nhiều;ghét Catherine đã từ bỏ gã vì phẩm giá mà cũng xót xa cho số phận và tình cảm sâu nặng mà nàng giữ mãi về sau.Hết thảy là những u ám, trầm uất,bi ai, thống khổ,vạch trần xã hội Anh quốc bấy giờ méo mó,đày đọa.Tình yêu trong tác phẩm là nỗi u sầu não nề lẫn dữ dội điên dại,ám ảnh, đi ngược lại mọi định kiến đến mức nó từng bị phê phán và đốt bỏ.Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ khung cảnh khi Heathclif đứng giữa cửa sổ mở toang,để gió tuyết cào xé da thịt và gào lên trong ngiệt ngã và tuyệt vọng, như tiếng gió hú trên đồi.Từng ấy lí do có lẽ quá đủ để tôi chọn Đồi gió hú.”

Vũ Phương Uyên

#bookoftheyear2019#BOTY2019#nhanamthuquan
💌Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/ZW9l3L20RtoOU2zq2
💌Bạn có thể xem thể lệ tại đây:http://bit.ly/2Valpsc

Leave a Reply

%d bloggers like this: