BOTY2018 #164 – “Người khổng lồ ngủ quên” – Kazuo Ishiguro

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018

“Quá khứ đứt gãy, hiện tại vụn vỡ, ký ức chắp nối, “Người khổng lồ ngủ quên” của Kazuo Ishiguro là cuốn sách mang màu thời gian.
“Người khổng lồ ngủ quên” là câu chuyện của những người mong muốn được nhớ lại, nhưng cũng là của những người khao khát được quên đi. Hai vợ chồng ông bà lão Axl và Beatrice, hai con người bị tách biệt với cộng đồng trong một ngôi làng nhỏ, luôn trăn trở về những điều đã qua. Họ không nhớ được những chuyện đã xảy ra, họ sống cùng nhau mà chẳng thể biết họ đã san sẻ cùng nhau niềm vui hay nỗi buồn gì, thậm chí họ không biết con trai của họ ở đâu. Bởi vậy, hơn tất thảy hai vợ chồng ông bà lão muốn tìm lại ký ức, và vào một ngày họ lên đường kiếm tìm cậu con trai, kiếm tìm lại quá khứ của mình. Nếu ông bà Axl muốn tìm lại ký ức thì ngược lại, hiệp sĩ già Gawain, người đã dành cả cuộc đời để bảo vệ con rồng Querig, bởi hơi thở của nó khiến mọi người không thể nhớ được những điều đã xảy ra. Nếu đôi vợ chồng già trăn trở “thế giới mới kỳ quặc làm sao, khi người ta có thể lãng quên những người họ mới gặp hay những gì mới vừa xảy ra ngày hôm qua hay hôm kia mà thôi” thì hiệp sĩ lại day dứt chính vì quên đi mà mọi người sống trong hòa thuận, không hại lẫn nhau. Kí ức là một người khổng lồ ngủ quên, nhưng “người khổng lồ từng bị chôn kín thì nay đã bắt đầu cựa quậy. Khi chẳng bao lâu nữa hắn thức dậy, và nhất định hắn sẽ thức dậy…” hận thù sẽ lại hiện hữu, xung đột, chiến tranh sẽ nổ ra, mặt đất sẽ nhuốm màu u buồn của chém giết. Sau cùng tất cả ký ức không phải là cái để nhớ hay cần quên đi mà là chấp nhận và đối diện dù đôi khi thật khó khăn. Bởi “một vết thương lâu mới lành, nhưng cuối cùng đã lành trở lại”. Đôi vợ chồng ông bà Axl đã sống gần trọn cuộc đời, họ đã yêu thương nhau, sống vì nhau ngay cả khi chẳng nhớ được tình yêu của họ có tự bao giờ, ngay cả khi họ nhớ lại những kỉ niệm buồn. Hóa ra kí ức không đáng sợ, điều đáng sợ là những gì con người làm khi đối diện với nó.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, tiết chế mà sâu sắc thâm trầm, Kazuo Ishiguro đã gieo vào lòng người suy ngẫm về những khoảng màu sáng tối, quá khứ và hiện tại, ảo mộng và thực tế. Từng trang sách mỏng mảnh đượm một nỗi buồn về những phận người, về chiến tranh và hận thù nhưng cũng lấp lánh hi vọng, tình yêu.
Gấp lại trang sách, khi nỗi buồn đã loang màu khắp trang giấy, tràn vào không gian thinh lặng, người ta bàng hoàng khi nghĩ về cái chết, về sự sống, về tình yêu, về những phận người. Sự sống là thế nào? Cái chết là gì? Điều gì sẽ cứu chuộc những tâm hồn lạc lối? Có nên đánh thức những ký ức ngủ quên? “Người khổng lồ ngủ quên” có thể không phải là quyển sách bất cứ ai cũng nên đọc, cần đọc, nhưng câu chuyện của nó lại là câu chuyện của tất thảy chúng ta, câu chuyện của những Con Người.

TRẦN THỊ THU THẢO

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan

Leave a Reply

%d bloggers like this: