BOTY2018 #156 – Đồi gió hú- Emily Bronte

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018

“Xin phép được trích lại những dòng cuối cùng có trong tác phẩm: “Đồi gió hú là tiểu thuyết duy nhất của Emily Bronte, người đã chết ngay sau khi tác phẩm được xuất bản, ở tuổi ba mươi. Một câu chuyện u sầu vùng Yorkshire về một mối tình mạnh hơn cả cái chết, cũng là một cái nhìn dữ dội về dục vọng siêu hình mà theo đó, cả thiên đường, địa ngục, thiên nhiên và xã hội cùng gắn bó mãnh liệt. Độc nhất, huyền bí, với một văn phong phi thời, tiểu thuyết đã trở thành tác phẩm kinh điển của văn học nước Anh.” (The Oxford University Press). Nhà văn W.Somerset Maugham cũng đã viết: “”Đồi gió hú không phải là một cuốn sách để chúng ta đàm luận, nó là một cuốn sách để chúng ta đọc… Nó chứa đựng một thứ mà rất ít tiểu thuyết gia có thể cho chúng ta, ấy là năng lực. Tôi chưa thấy một cuốn tiểu thuyết nào mà nỗi buồn rầu thống khổ, niềm vui sướng điên cuồng, tính độc ác vô tình, sự ám ảnh của ái tình được diễn tả một cách kỳ diệu như trong Đồi gió hú””.
Những điều mà tôi vừa trích dẫn ở trên, bạn thấy thế nào? Nếu nó vẫn chưa đủ để thuyết phục bạn đọc tác phẩm này thì bút lực của tôi càng không thể đủ mạnh để làm thay đổi quyết định của bạn. Nhưng tôi vẫn sẽ thử. Với tôi, “Đồi gió hú” là tác phẩm kinh điển của kinh điển và Emily Bronte là người sáng tạo ra những con chữ, những câu từ đủ mạnh để làm nên tác phẩm thực sự kinh điển ấy. Với một cô gái lớp 10 học khá tệ môn Ngữ văn thì tôi quả thực thấy rất bất lực trong ngôn từ của mình khi nói về “Đồi gió hú”. Ellis Bell quả thật rất tài tình. Bà biết cách chơi các con chữ mà không phải nhiều tiểu thuyết gia làm được khi chưa đầy 30 tuổi. Có lẽ không một ngôn từ nào đủ sức nặng để nói lên được một cái nhìn hoàn chỉnh hơn về mối tình của Healthclif và Catherine như cách mà Emily Bronte làm được. Người nghệ sĩ chỉ thành công khi tác phẩm của mình được đón nhận và người đọc cùng cười, cùng khóc với những con người ở đâu đâu, với những việc ở đâu đâu trong tác phẩm ấy. Và Emily làm được. Tác phẩm của bà có sức cảm hóa và có thể làm lay động ngay cả những trái tim sắt đá nhất. Khi đọc “Đồi gió hú”, tôi bồi hồi khó thở cho đến tận trang cuối cùng rồi mới hít thở được không khí tràn đầy nơi lồng ngực. Khi ấy, lồng ngực tôi được thổi căng lên nhờ cách mà Emily chọn cái kết cho đứa con tinh thần đầu tay của mình. Mọi thứ bỗng chốc bừng sáng với cái kết hạnh phúc giữa những người còn lại. “Đồi gió hú” khá khó đọc và không phải ai cũng hợp để đọc nó. Nhưng tôi tin mình cũng đã hiểu được phần nào tại sao mà tác phẩm này lại trở thành kinh điển của văn học nước Anh. Nó hay ở sự u uất, ở cái không khí ảm đạm, lạnh lẽo, ở cái tình yêu mà theo đó còn khổ đau hơn Romeo và Juliet mà Emily đã gieo vào trong tâm trí người đọc. “Đồi gió hú” không dành cho người thích sự vội vàng. Nó cần ta phải đọc một cách từ từ, chậm rãi để có thể hiểu được cặn kẽ nhất để rồi khi gập cuốn sách lại, nó làm ta không thể ngừng bị ám ảnh.
Mong rằng bạn cũng sẽ yêu thích và đọc “Đồi gió hú” với tất cả tình yêu và sự hâm mộ, tưởng nhớ đến cố nhà văn Emily Bronte như tôi vậy.

NGUYỄN ÁNH HỒNG

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan

Leave a Reply

%d bloggers like this: