Bóng hình của gió – Đặng Văn Hậu [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Tôi chẳng còn nhớ tôi đã đọc nó từ bao giờ, chín tháng, mười tháng hay một năm nữa. Nó đã quá xa cho một khoảng thời gian dài dằng dặc với bao sự thay đổi trong suy nghĩ và cách sống của tôi. Một trong hai người thầy đầu tiên đưa tôi tới với những trang sách, những cánh cửa mở ra sự hồn nhiên, sự tĩnh lặng, sự khám phá, phiêu lưu của tâm hồn. Ừm, nó chính là “ Bóng hình của gió ”, cuốn tiểu thuyết đưa tôi tới với những cuộc phiêu lưu mang đầy hơi thở của nhà văn Carlos Ruiz Zafon.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra sự cuốn hút của một cuốn sách, nó giúp tôi tẩu thoát khỏi hiện tại, cuốn mình theo những ngọn sóng, cơn gió, lượn lờ, phảng phất nơi những cuốn sách được cất giữ “ Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên ” .

Cậu bé Daniel đã tìm thấy “ Bóng hình của gió ”, khi cậu chẳng biết rằng cậu đang bước dần vào một thế giới khác, thế giới của sự phiêu lưu, của hiểm ác, của chân lý. Đó là nơi ấn bản cuối cùng của Julian Carax được hé mở, những âm mưu hiểm độc và tàn nhẫn.

Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên, nơi cuốn sách dẫn đường Daniel tìm kiếm những ấn bản khác của Julian Carax. Cuộc sống bây giờ chẳng giống như lúc ban đầu, lúc cậu cầm trên tay cuốn sách lần đầu tiên. Tại sao ư? Khi cậu nhận ra một bóng hình, một bóng hình của gió đang cố gắng tiêu hủy tất cả những ấn bản còn lại của người mà cậu đang tìm kiếm.

Cậu đang ở đó, trên cuộc hành trình dài, dong duổi khắp thành phố, những bức thư, những cuộc chạm chán, và có cả những trận đổ máu để tìm ra quá khứ của Julian, một thứ khiến cậu tò mò, cần lí giải. Những cuốn sách kia, những ấn bản của Carax tại sao lại bị tiêu hủy? Ai đã làm điều đó?

Cuốn sách đã thực sự cuốn hút tôi. Khi tôi chợt nhận ra những điều kì lạ. Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên! Những cuốn sách bị chôn vui cùng cha đẻ của chúng, trong sự lãng quên, một cái chết lặng thinh. Phải chăng nếu không phải có sự hào nhoáng thì rồi tất cả đều như vậy? Tôi cũng không chắc nữa? Nhưng Julian là thế? Người ta lãng quên anh, để anh sống cô độc trong tình yêu, ngay khi nó tắt. Để rằng “ Bóng hình của gió ”, anh chẳng còn là nhân vật chính, sự kiếm tìm của Daniel cũng không, trên hết nó chẳng là ai cả. Anh viết nó, trong một thế giới chỉ là bóng tối, nơi những cơn gió phảng phất qua những con đường, lạnh lẽo, quanh hiu.

Ấn bản cuối cùng này, có lẽ là nơi hồi sinh cho một Julian từng khuất bóng. Những âm mưu bị chặn lại, cuộc sống lại trở lại bình thường, và ở kia “ Nghĩa trang những cuốn sách bị lãng quên ” vẫn còn đó. Nó vẫn ở đấy thôi.

“ Julián này, con phải hứa không được kể với bất kỳ ai điều con sắp thấy ngày hôm nay. Không một ai hết. ”

Cuốn sách như vậy đó, một cuốn sách với những cuộc phiêu lưu, một cậu bé không ngại nguy hiểm để tìm kiếm sự thật, và một tác giả với ngòi bút tài tình. Tất cả đó là một “ Bóng hình của gió ” đã mang tôi tới những chuyến du hành khác nhau, qua những trang sách. Vâng, nó tuyệt vời lắm. Phải không?

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (41 chấm điểm, trung bình được: 9.24 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: