Biển

Có lẽ, cảm xúc của độc giả khi đi đến cùng quyển sách này cũng giống như nhân vật Max Morden: “như đang bước vào lòng biển cả”. Biển mênh mông, biển rào rạt, biển dịu dàng và muồi mẫn đến lạ thường.

Trong câu chuyện này, nhân vật tôi dàn trải cuộc đời của mình theo những mốc thời gian khác nhau. Khi thì là một cậu trai trẻ, lắm lúc lại là gã trung niên đồng thời cũng là lão già khú đế. Để rồi, độc giả không khỏi day dứt tự hỏi chính mình: Rốt cuộc, ta đã làm gì với cuộc đời dài đằng đẵng ấy.

Biển đẹp, trước hết là vẻ đẹp của ngôn từ nguyên sơ, nằm hoàn toàn trong những câu chữ, đồng thời cũng là vẻ đẹp của hồi ức. Ngập ngụa trong những câu chữ đẹp đẽ đủ khiến người ta chìm vào giấc mộng muôn đời. Tưởng như có thể nhặt ra một mảnh cuộc đời của bất kì ai trong câu chuyện này. Một lão nghiện rượu, đầy phức cảm yêu đương thuở nhỏ, thương vợ hơn cả thương con, lạ thay lại khiến ta đồng cảm xiết bao.

“Trong tôi, quá khứ đập như một quả tim thứ hai.”

Biển buồn, đọc mà cứ nghĩ câu chuyện này rồi sẽ tới đâu. Và rồi, nó chẳng tới đâu cả. Mọi chuyện đều là chuyện-đâu-đâu. Nhân vật cũng đâu-đâu nốt. Không kịch tính, không ồn ã, có lẽ nó giống với biển mùa gió lặng hơn. Vài nét chấm phá, đủ để ta thấy một đời đã xa, xa thật xa. Biển, cùng với Người phàm, làm ta sợ tuổi già quá đỗi. Rồi mình sẽ biến thành một lão già khó tính với cuộc đời, nát rượu và chờ thần chết tới rước. Ai biết được nhỉ?

“Chao ôi, chúng ta chỉ là những con thuyền sầu nhỏ bé, dong buồm trong cái tĩnh lặng ngạt thở này để vượt qua bóng tối mùa thu.”

#Mèo_lười

Leave a Reply

Your email address will not be published.