Thử nghĩ xem, nếu như bạn là một người đàn ông – ở độ tuổi 30, ở cái mốc bạn nên có một thứ gì đó trong tay – hoặc là sự nghiệp hoặc là một chút thành công nho nhỏ cho bản thân. Bạn quyết định nghỉ việc, quyết định từ bỏ công việc văn phòng bình bình mà bạn không hề thấy có tương lai để bắt đầu một cuộc sống mới cũng chẳng rõ định hình. Bạn không hề biết cái mình thích là gì, nhưng lại hiểu rõ điều mình ghét và không muốn làm. Một cách miễn cưỡng, bạn có thể hoàn thành mọi việc nhưng bản thân mong muốn gì, thực sự cần làm gì để thoả mãn chính mình – thì lại không có câu trả lời. Okada Toru – trong “Biên niên ký chim vặn dây cót” của Haruki Murakami đã bắt đầu tuổi 30 của mình như vậy.

Anh chọn việc bắt đầu lại, ở nhà đọc những mẩu tin tìm việc và bắt đầu hỏi bản thân xem thực sự mong muốn gì. Anh ở nhà giặt đồ, hút bụi, dọn dẹp, đi tìm con mèo thất lạc, nấu bữa tối chờ vợ về. Cả khi mệt mỏi vì đói và chờ đợi kim đồng hồ nhích dần, anh cũng chỉ ăn những chiếc bánh quy đã cũ và nhão nhoét. Cả khi nàng gọi và nói rằng anh hãy ăn một mình vì nàng về trễ, hay khi nàng cáu bẳn với lý do hết sức kỳ cục: nàng không thích khăn giấy xanh dương và giấy vệ sinh in hoa, nàng căm ghét món thịt bò rán với ớt xanh. Tất cả, Toru chỉ đơn giản chiều theo ý nàng, đổ tất cả bữa tối vào thùng rác và tự hỏi bản thân tại sao suốt 6 năm chung sống với nàng lại không hề biết những chuyện ấy. Rồi anh nhận ra những khó chịu là do nàng đến do chu kỳ hàng tháng, anh hiểu – anh thông cảm – anh không mảy may nghi ngờ dù chỉ là chút ít.

“Cuộc đời tôi có còn ý nghĩa gì nếu suốt đời tôi ngủ chung giường với một người đàn bà xa lạ vẫn hoàn xa lạ?”

Hai con người ngủ chung một giường, nhưng vẫn mãi cảm thấy nhau xa lạ, vẫn không thể hiểu rõ về đối phương, và vẫn có thể cảm thấy những cô đơn, hoang hoải và mệt mỏi kề cạnh…

Thử nghĩ xem, nếu bạn là một người đàn ông như Okada, vào một sáng, một cách nhẹ nhàng và đột ngột – nàng bước ra khỏi cuộc sống của bạn. Nàng không mang theo thứ gì, ngoại trừ bộ váy nàng mặc cùng mùi nước hoa Christian Dior do một người xa lạ tặng. Nàng bỏ lại tất cả, để lại những thắc mắc, những câu hỏi và chỉ trả lời gói gọn bằng một bức thư kể về nàng đã có nhân tình, đã có được sự thoả mãn về tình dục – thứ nàng chưa từng có với bạn trong suốt thời gian qua. Nàng nói rằng: Hãy quên nàng đi và bắt đầu một cuộc đời mới!

Thử nghĩ xem, bạn sẽ nghĩ gì và làm gì khi là một Okada Toru trong hoàn cảnh đó? Okada chọn việc nghĩ đến đầu tiên khi đọc xong lá thư đó:“Nếu Kumiko đang định nộp đơn xin ly dị, thế nghĩa là ít nhất rằng nàng không có ý định tự tử vào lúc này. Điều ấy làm tôi nhẹ nhõm phần nào”.

Hành trình của Okada đi tìm con mèo lạc hay người vợ của anh. Những giấc mơ giữa thực và ảo. Những câu chuyện và nghĩ suy khi chui xuống chiếc giếng cạn trên sân vườn bỏ hoang. Đó không đơn giản là câu chuyện của một người đi tìm lại bản thân, hay sự cô độc giữa bóng tối, khi “tôi có biến mất khỏi trái đất này mà thế giới vẫn xoay vần chẳng hỏng hóc mảy may”. Rất nhiều những biểu tượng, nhưng ẩn dụ, những triết lý – Haruki Murakami như đã phô diễn tài năng của mình trong 700 trang giấy bằng những câu chuyện đan xen, tưởng chừng như rời rạc mà lại đầy liên kết. Vẫn mơ hồ, mong manh nhưng lại buồn đến nao lòng. Vẫn đặt ra cho người đọc sự khó hiểu và không thể giải thích. Sự rõ ràng duy nhất của cuốn tiểu thuyết là ngay khi bạn mở trang đầu tiên, đọc những dòng chữ đầu tiên, ngay khi bạn cùng Okada Toru bắt đầu hành trình bằng việc nghe một cuộc gọi kỳ lạ – bạn tuyệt đối không thể dừng lại, không thể ngừng lại mà chỉ có thể cuốn theo, không ngừng chờ đợi và mong muốn lật những trang tiếp sau. Vừa muốn vội vàng lật trang cuối để xem kết cục, xem cái cách mà Murakami tin tưởng rằng tình yêu có thể làm mọi điều; lại vừa sợ sẽ bỏ quên và đánh mất những câu chuyên thú vị ở giữa. Cảm giác đó – không phải nhiều tiểu thuyết gia làm được.

Khi viết những dòng này, tôi vừa muốn kể thật nhiều về câu chuyện kỳ lạ đó, vừa muốn không thể tiết lộ thêm những điều thú vị mà bạn nên cùng các nhân vật khám phá. Ánh sáng của sự khải mặc, vầng bán nguyệt vĩnh cữu, chiếc giếng cạn giữa Nội Mông hút cạn sự sống và đã lấy đi tất cả của một cựu chiến binh Thế chiến thứ II. Tôi muốn bạn cũng có được một hành trình riêng, từng chút cảm nhận và có được những cảm xúc nguyên sơ giống như tôi đã tìm được qua từng trang giấy trong lần đọc đầu tiên. Và cho cả rất nhiều lần sau đó, tôi vẫn có những cảm xúc mông lung – vừa bình thản lại vừa nao lòng, đôi khi là cay cay nơi khoé mắt khi Okada ngồi dưới lòng giếng sâu và thừa nhận sự thật đau đớn: “Vợ anh có nhân tình. Ít nhất là anh tin vậy…”

Lời cảnh báo duy nhất tôi muốn dành cho bạn khi lựa chọn cuốn tiểu thuyết đồ sộ này. Hãy cẩn thận, khi bạn đọc nó bạn sẽ có những xúc cảm kỳ lạ – hoang hoải và không dễ giải thích bằng mọi ngôn từ. Bạn sẽ muốn tìm đến một cái giếng cạn, không phải để trốn tránh thực tại mà đơn giản là được một mình và suy nghĩ về mọi điều. Bạn sẽ muốn có cho riêng mình một lòng giếng với bóng tối và sự sợ hãi dầy đặc – nơi bạn thực sự nghiêm túc với những suy nghĩ về điều mình theo đuổi, về những gì mơ hồ, những thứ bạn lỡ bỏ quên dễ dàng và về tất cả mọi điều…

Tôi muốn lựa chọn một trích dẫn trong một cuốn sách về đi tìm bản ngã khác của tác giả Marukami để kết thúc bài viết này:

“Hạnh phúc thì chỉ có một loại, nhưng bất hạnh thì đến dưới mọi dạng, mọi cỡ. Như Tolstoy đã nói: Hạnh phúc là ngụ ngôn, bất hạnh là chuyện đời.”

(Kafka bên bờ biển – Haruki Murakami)

Trở về từ chiếc giếng sâu, trung uý Mamiya đã bỏ lại một thứ gì đó quan trọng một thứ gì đó để mãi những ngày tháng sau đó ông sống với lời nguyền đè nặng – không phải được sống mà là thi hành nghĩa vụ phải sống, tiếp tục sống, dù là một cuộc sống như chiếc vỏ rỗng. Trở về từ chiếc giếng bỏ hoang, Okada Toru có được hay bỏ quên điều gì? Tôi không biết, bạn đọc truyện đi J

Cho những ngày cũng muốn chui xuống chiếc giếng cạn…

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (30 chấm điểm, trung bình được: 9.33 , số người bình chọn 10)
Loading...