Bắt trẻ đồng xanh – Nguyên Nguyên [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Hơn một lần trong đời, tôi nghĩ rằng, đến một lúc nào đó như  tuổi 17 của cái thằng trời đánh Holden Caulfield chúng ta đều mang trong mình những cảm giác chán chường, bất lực và hơn cả là sự vô định. Ngày qua ngày đều thế, lớn lên trong một xã hội quá vội vã, ai ai cũng đều vội vã mà chẳng quan tâm tới chuyện gì xung quanh. Không chỉ cái xã hội những năm 60 đầy biến động của nước Mỹ, mà đơn giản chỉ là sự cô độc trong quá trình trưởng thành mà thôi. Nếu như muốn nói về sự cô độc khi trưởng thành khi ta có thể nhắc tới những đứa trẻ tội nghiệp trong IT của Stephen King, nhưng trong tác phẩm đó S. King còn nhắc tới nhiều thứ khác nữa. Ở đây tôi chỉ nhắc tới thằng trời đánh Holden Caulfield và những bản sao khác của nó, của tuổi trẻ, của tất cả chúng ta.

Không ai chán chường hơn Holden Caulfield khi nhà trường Pencey thông báo cậu ta sẽ bị đuổi học. Trước khi quay về nhà ở khu Manhattan vào thứ Tư tuần tiếp theo, cậu đã làm đủ mọi thứ chuyện, tới thăm ông thầy giáo Lịch sử mà cậu kính trọng, đánh nhau với bạn trong ký túc xá, đi chơi với người con gái mình thích, gặp mẹ của một người bạn và nói tốt về nó với người mẹ đó, hay không thôi ngừng hỏi về chuyện lũ vịt sẽ ra sao khi mặt hồ đóng băng vào mùa đông, điều đó đã khiến cho người lái xe cảm thấy có chút bực mình…

Holden Caulfield đã chán ghét mọi thứ như thế, theo cách của riêng mình, theo cái cách ví tuổi trẻ “cứt đái”, mọi thứ xung quanh “cứt đái” hay những con người “cứt đái” ngớ ngẩn bao xung quanh cậu. Có thể mọi cậu đang trở nên căm ghét những thứ diễn ra trong cuộc sống của mình, cậu hầu như phủ định mọi thứ và quyết không để bản thân mình lún sâu trong cái thực tại nhàm chán ấy. Nhưng sau rốt, vẫn là sự bất lực, cậu có đâu thay đổi được gì. Mọi thứ vẫn trôi qua như thế. Ngày qua ngày.

Đôi lúc khi nghĩ về tuổi 17 của mình, tôi thấy y như rằng, một bản sao y chang như Holden Caulfield đang xuất hiện ở đây. Chán chường. Ghét bỏ. Tôi nhớ năm ấy, chị gái tôi bỏ đi khi chị 25 tuổi, không muốn làm theo những gì bố mẹ sắp đặt. Thế là trong một buổi chiều nhập nhoạng, chị lên xe đò rời khỏi thị trấn của chúng tôi. Sau này tôi có cật vấn chị, là có thấy hối hận khi ngày ấy quyết định vậy không. Chị gái lắc đầu ngay tức khắc, có gì mà hối hận khi mọi chuyện đã qua rồi. Khi ấy, tôi cảm thấy ngưỡng mộ chị gái mình tới nhường nào.

Hệt như cái cách mà Holden Caulfield ngưỡng mộ anh trai D.B của mình đang làm biên kịch tại Hollywood, luôn luôn dành những lời khen tốt đẹp cho cậu em trai quá cố Allie, cậu đã dùng tay không đập vỡ những cửa kính sau khi em chết hay hết mực yêu thương cô em gái thông minh bé bỏng Phoebe. Tình yêu thương lấp lánh ẩn sau bộ dạng bất cần với ngôn ngữ tục tĩu, sâu thẳm trong con người của Holden Caulfield là tình yêu thương vô hạn dành cho những người thân yêu quý của mình. Chửi bới xã hội bao nhiêu thì cậu lại yêu thương họ bấy nhiêu, cậu đã đứng ngoài cuộc đời của họ và quan sát bằng sự cảm thương sâu sắc. Hơn một lần tôi đã thấy khóe mắt mình cay cay khi cậu nói về gia đình mình, về bố mẹ, về anh D.B, về Phoebe.

Cậu đã hòng xóa sạch những câu chửi bới tục tĩu mà mình vẫn hay thường thốt ra từ miệng, cậu đã thực sự xóa sạch nó trên bức tường nơi trường học của em gái, thằng khốn nào đã viết nó lên đây. Cậu đã tự nhủ như thế. Câu chuyện diễn ra chẳng có gì, chỉ là những tháng ngày rất đỗi bình thường như bao ngày bình thường khác, nếu có bị đuổi học thì cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ cần bỏ đi, không học hành gì nữa, đi làm ăn, kiếm tiền rồi sau này từ từ sẽ giải thích với bố mẹ. Holden Caulfield đã nghĩ thế và cậu sẽ làm thế.

Rồi cậu hẹn em gái Phoebe ở trường của cô bé để thông báo về việc cậu sẽ bỏ đi. Khi ấy Phoebe đã tới và mang theo hành lý cô bé nói, cô sẽ không bỏ mặc anh trai mình. Cô bé đã dỗi và Holden quyết định dẫn cô bé đi chơi, làm lành với nó và tạm gác chuyện bỏ đi sang một bên. Câu chuyện kết thúc.

Tại sao lại là Bắt trẻ đồng xanh? Tại sao hở Holden Caulfield? Và cậu đã nói thế này:

Anh tưởng tượng thấy một cánh đồng mênh mông với hàng ngàn đứa trẻ con chơi đùa, xung quanh không có một mống người lớn nào, ngoại trừ anh. Anh đứng ở rìa vách đá dựng đứng để canh giữ những đứa trẻ mải mê nô đùa, không để chúng rơi xuống vực. Anh biết, Phoebe ạ, đó là mơ tưởng điên khùng, ngu xuẩn, nhưng thực sự anh muốn thế”.

Và chúng ta đều muốn thế! Như Holden Caulfield. Để được làm một người canh giữ lũ trẻ trên cánh đồng lúa mạch.

Nguyên Nguyên

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (1 chấm điểm, trung bình được: 9.00 , số người bình chọn 10)

Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: