NỖI LO ÂU VỀ ĐỊA VỊ

“Giả sử, nếu ta thấp nhưng sống giữa những người có cùng chiều cao với mình, ta sẽ không bị quấy nhiễu quá mức bởi những câu hỏi về kích thước. Nhưng nếu những người khác trong nhóm chỉ cao lớn hơn ta một chút, rất có thể ta sẽ cảm thấy một nỗi băn khoăn đột ngột và trong lòng chất chứa nỗi bất mãn và đố kỵ, mặc dù chúng ta không hề thấp đi dù chỉ một phần nghìn milimet” NỖI LO ÂU VỀ ĐỊA VỊ | Alan de Botton

Từ hệ qui chiếu nào mà góc nhìn về con người có vô số cách để đánh giá. Con người khá nhạy với việc quét một vòng và nhảy vào một nhóm tham chiếu tương đồng với mình, nhưng không phải để hòa hợp, mà là để so đo và tính toán. Chính vì thế mà nỗi bất mãn tự chuốc lấy ngày một dâng cao.

Để truy tìm căn nguyên, de Botton sử dụng lập luận dựa trên bốn địa hạt chính là Triết học, Tôn giáo, Chính trị và Nghệ thuật, nhưng không vì thế mà Nỗi lo âu về địa vị sa vào kinh viện. Có thể không phải là một chuyên luận chuẩn mực và thấu đáo về triết học hay xã hội học làm vừa lòng các bậc thức giả đạo mạo, nhưng cuốn sách vẫn có thể khiến độc giả choáng ngợp với lượng kiến thức đồ sộ được chuyển tải bằng văn phong lúc trang nhã cổ kính lúc thời thượng khôi hài.

 

Quà tặng [24/6/2017]

Đây là danh sách các bạn được nhận quà trong các minigame tổ chức trên trang Facebook Nhã Nam tuần từ 17/6 – 24/6/2017.

NẾU BẠN CÓ TÊN TRONG DANH SÁCH DƯỚI,
hãy điền thông tin vào link này: http://tinyurl.com/QUATANGNHANAM
CHÚ Ý: Bạn cần điền đủ thông tin trước 17h00 ngày 24/6/2017, nếu không bạn sẽ không nhận được phần quà của mình. Nếu nhận trực tiếp, bạn có thể đến từ ngày 29/6/2017, trong giờ và ngày hành chính theo địa chỉ đăng ký (trong vòng 1 tháng), các tỉnh khác quà tặng cũng sẽ chuyển đi từ ngày này.

01 cuốn Con đường hồi giáo, tặng:
Thien Chien Trinh: https://www.facebook.com/thienchien.trinh?fref=ufi&rc=p

04 sổ kraft, tặng:
Hoàng Anh Mạc Vũ: https://www.facebook.com/hoanganh.macvu?fref=ufi&rc=p
Tử Kỳ: https://www.facebook.com/ky.tu.9803?fref=ufi&rc=p
Nguyễn Thùy Trang: https://www.facebook.com/profile.php…
Phuong Tran: https://www.facebook.com/profile.php…

01 ô Nhã Nam, tặng:
Hương Thiên: https://www.facebook.com/huong.d.zai?fref=ufi&rc=p

02 cuốn Một ngày của bố, tặng:
Anh Phương: https://www.facebook.com/profile.php…
Thanh Xuân: https://www.facebook.com/profile.php…

01 cuốn Tù nhân của thiên đường, tặng:
Sông Thương: https://www.facebook.com/thuong.song.16906?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Quá trẻ để chết, tặng:
Diễm Quỳnh: https://www.facebook.com/sanala.mar?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Làn hơi ấm, tặng:
Ngọc Hà: https://www.facebook.com/ngocha290998?fref=ufi&rc=p

02 cuốn Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ, tặng:
Hồng Ân: https://www.facebook.com/tranthi.hongan.5?fref=ufi&rc=p
Nhat Khong: https://www.facebook.com/kvnhat?fref=ufi&rc=p

01 sổ gáy xoắn màu, tặng:
Trần Văn Hải Nam: https://www.facebook.com/tranvan.hainam?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Thân gửi sở thú, tặng:
Chi Quỳnh Chi: https://www.facebook.com/chisun.aki1012?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Thiện, ác và smartphone, tặng:
Trịnh Xuân Cung: https://www.facebook.com/Cungxt?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Trai nước Nam làm gì, tặng:
Tuyên Phan: https://www.facebook.com/profile.php…

01 cuốn Nhà giả kim, tặng:
Ngọc Huyền Từ: https://www.facebook.com/huyentu.ngoc2002?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Có một phố vừa đi qua phố, tặng:
Nguyễn Quang Minh: https://www.facebook.com/profile.php…

01 cuốn Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, tặng:
Hằng Kit: https://www.facebook.com/profile.php…

01 cuốn cuốn Chuyện tình đích thực siêu buồn, có chữ kí dịch giả, đóng thêm triện đỏ Nhã Nam tặng:
Chanh Muối Nguyễn: https://www.facebook.com/ZaiKho.nguyen?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Đêm núm sen, tặng:
Bích Ngọc: https://www.facebook.com/bich.ngoc.1000?fref=ufi&rc=p

 

“Thiện, Ác và Smartphone”: Một hành trình nội tâm (Tia Sáng)

Bài gốc của Trần Ngọc Hiếu đăng tại đây.

1. “Thiện, Ác và Smartphone” là tập tiểu luận thứ hai của Đặng Hoàng Giang, sau “Bức xúc không làm ta vô can” – cuốn sách ra mắt năm 2015 và gây được tiếng vang rộng rãi.

Điểm khác biệt dễ thấy ở tác phẩm mới này là thay vì xoay quanh nhiều chủ đề đa dạng, nhiều sự kiện thời sự, Đặng Hoàng Giang chủ yếu tập trung vào một hiện tượng: hành vi làm nhục công cộng trong thời đại số. Song không dừng ở việc mô tả bề mặt, mong muốn lý giải đến ngọn ngành của vấn đề khiến tác giả phải phát triển vấn đề xa hơn và sâu hơn, từ đó mở rộng sang nhiều khía cạnh khác: thiện và ác, trừng phạt và tha thứ, cái công cộng và cái riêng tư, tự do và trách nhiệm… Đó đều là những khía cạnh mà nếu không cho phép mình hời hợt, càng suy nghĩ, con người ta lại càng thấy ranh giới giữa những phạm trù tưởng như đối lập này thực ra rất bất định. Tìm hiểu nguồn gốc của vấn đề, móc nối hiện tượng mình đang bàn luận với những cách tiếp cận của triết học, tâm lý học, đạo đức, xã hội học… để có thể có thêm nhiều góc nhìn tham chiếu, tiểu luận của Đặng Hoàng Giang có xu hướng mang tính khảo cứu. Một danh mục gần 200 tư liệu tham khảo ở cuối sách nhắc chúng ta nhớ rằng trước khi xuất hiện trong tư cách của một cây bút tiểu luận sắc sảo, Đặng Hoàng Giang là một nhà khoa học.

2. Xu hướng gắn tiểu luận với tính khảo cứu là đặc điểm nổi bật ngay từ cuốn sách đầu tiên của Đặng Hoàng Giang. Anh được biết đến nhiều như một nhà hoạt động xã hội có ảnh hưởng; ngay ở cuốn sách này, vai trò đó của anh được thể hiện rõ nét, đặc biệt ở đề xuất về “Dự án trắc ẩn”1 trong phần kết. Song chính từ những trang cuối cùng này, tôi đã có một hình dung khác về người viết. Đặng Hoàng Giang viết cuốn sách đúng với tâm thế của người theo đuổi thể loại tiểu luận, theo đó: “Viết tiểu luận tức là nỗ lực, thử nghiệm, cố gắng đạt đến một điều gì đó mà không chắc mình có thành công không… Có một điều gì đó thật can đảm ở hành động của người viết tiểu luận: anh ta lao vào cái chưa biết, không những không có tấm bản đồ nào trong tay mà còn không chắc chắn có điều gì giá trị có thể tìm thấy được hay chăng…”2
Trên thực tế, cuốn sách đã bắt đầu từ sự băn khoăn, thậm chí có thể nói là hoang mang của tác giả về cơn bão căm ghét, thịnh nộ của đám đông đôi khi lại kịch phát dữ dội nhắm vào một vài đối tượng bị xem là làm ô uế danh dự cộng đồng hay xâm phạm vào giá trị mà một nhóm, một bộ phận xã hội coi như chuẩn mực. Những cơn bão ấy được hình thành qua lớp ngôn từ bạo lực và nhờ sự hiện đại của công nghệ, sức công phá của chúng lại càng nhanh và mạnh, để lại những tổn thương lớn song ít được chú ý. Và điều đáng nói là có vẻ chúng được xem như hiện thân của công lý đám đông, chúng thực thi sức mạnh ở nơi pháp luật chưa chạm đến.

3. Nếu để hiểu con người, nhất là những kẻ đã bị đám đông nhất trí tẩy chay, lòng trắc ẩn trở thành phẩm chất cần thiết thì để phân tích cơ chế và đặc biệt là môi trường nuôi dưỡng cơn bão căm ghét, biện hộ cho việc làm nhục công cộng lại cần đến một lý trí đủ lạnh. Những phân tích của Đặng Hoàng Giang về cơ chế ghi nhớ của thế giới mạng, tính chất mặt nạ của mạng xã hội cho phép con người ta thoái thác trách nhiệm trong những tương tác trên không gian vốn bị xem là “ảo” này… có sức thuyết phục. Nhưng điều có thể đánh động nhận thức của người đọc qua những phân tích ấy là sự đồng dạng giữa cơ chế của những cơn bão căm ghét và hành vi sỉ nhục công cộng diễn ra trên mạng với những hành vi xúc phạm nhân phẩm con người trong các thiết chế xã hội cũ. Những vết thích mà cư dân mạng khắc lên những kẻ bị coi là tội nhân, theo Đặng Hoàng Giang, không lu mờ nhanh như người ta tưởng, bởi cùng với đó là những tổn thương, những hệ lụy khó lường. Sự đồng dạng mà Đặng Hoàng Giang chỉ ra ở đây không khỏi làm tôi nghĩ đến một hiện tượng khác, rộng hơn đã được anh cảnh báo trong cuốn sách trước – sự trở lại của tư duy phong kiến. Với sự xuất hiện của những dân phòng mạng, những hình thức đấu tố, xét xử công cộng và hình thức gắn nhãn cho những cá nhân nào đó, không gian mạng rất có thể đã bị thu hẹp dần chiều kích tự do của nó.

Tất nhiên, ở đây, một đòi hỏi cao hơn sẽ muốn tác giả cuốn sách không chỉ dừng lại ở việc chỉ ra cơ chế của tâm lý đám đông trong hành vi sỉ nhục công cộng hay sự tương đồng về tính chất kỹ thuật của việc thực hiện hành vi này ở thời đại số với những hình phạt thời phong kiến. Sự cô đơn của đám đông, nhu cầu góp mình vào công lý của đám đông… những căn nguyên ấy đều đã được cuốn sách phân tích một cách có lý. Nhưng đằng sau những cơn cuồng nộ của đám đông nhằm vào đối tượng mà họ kết án còn là một tâm lý bất an. Trạng thái bất an ấy chắc hẳn có căn nguyên sâu hơn từ sự khủng hoảng niềm tin, sự hồ nghi vào công lý xã hội trong đời sống, từ đó, mới dẫn đến sự trỗi dậy và lớn mạnh của “chủ nghĩa tự xử” mà Đặng Hoàng Giang đã nói đến trong cuốn sách. Thiết nghĩ, cũng chính vì sự khủng hoảng, hồ nghi này, “chủ nghĩa tự xử” từ cơn thịnh nộ của đám đông lại được biện hộ hơn là bị chất vấn.

4. Nếu hành vi sỉ nhục công cộng và cơn bão căm ghét biến ngôn từ thành bạo lực thì để hạn chế nó, xây dựng một môi trường xã hội nhân văn hơn, cũng có thể bắt đầu từ ngôn từ. Đặng Hoàng Giang đã chia sẻ những kinh nghiệm cho việc này qua những phần viết về nghệ thuật phê bình người khác, về sự lắng nghe để thấu cảm. Không quay lưng, ẩn mình trước những vấn đề bức xúc của xã hội, những hiện tượng đáng báo động trong đời sống, những nguy cơ nghiêm trọng mà con người đang phải đối mặt, nhưng Đặng Hoàng Giang không phải là con người dành thời gian chỉ để bi phẫn. Anh nuôi niềm tin vào những đổi thay theo chiều hướng tích cực và niềm tin ấy có cơ sở. Có thể minh chứng cho điều này bằng những trang khép lại của cuốn sách – những trang văn đẹp nhất, đối với tôi, ghi lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện giữa tác giả và Nguyễn Lê Thiên Lý, cô bảo mẫu bạo hành trẻ em đã có thời là đối tượng của sự sỉ nhục công cộng.

Sau thời gian chịu cải tạo, cô gái ấy đã trở lại đời thường. Và dường như mọi thứ diễn ra bất ngờ với đám đông đã từng tạo nên vết thích cho cô, bất ngờ với cả hình dung của tác giả. Lý đang sống một cuộc sống yên ổn, người yêu của cô đã đợi cô ra tù để làm lễ cưới. Cô gái không quên những việc đã làm, cô không thanh minh cho mình, cô nhìn thẳng vào mắt tác giả, cô hiểu vì sao người ta đã từng đả kích, căm phẫn mình. Đặng Hoàng Giang không dành nhiều lời bình luận. Anh cố gắng quan sát, lắng nghe. Trong những gì anh nhìn thấy, trong câu chuyện của Lý kể, anh chú ý đến vai trò của người cha xứ, người đã im lặng nghe Lý xưng tội sau khi ra tù, đến hình ảnh của tượng Chúa trong phòng khách nhà Lý. Các chi tiết đều chỉ là những nét chấm phá nhưng gợi ra rất nhiều điều: về những khía cạnh sâu xa vừa đáng cảm thông, vừa đáng trân trọng ở một con người từng bị xã hội lên án là mất hết tính người, về khả năng chấp nhận, tha thứ, không phải chỉ của luật pháp, mà quan trọng hơn của những con người trong giáo xứ, về điểm tựa để những mầm thiện nơi con người có thể bám trụ… “Thiện, Ác, và Smartphone”, vì thế, có thể xem như một hành trình nội tâm của Đặng Hoàng Giang: bắt đầu từ sự giật mình trước cái ác công nhiên của đám đông, từ nỗi ái ngại trước khả năng cái ác trở thành bình thường, thậm chí được biện hộ trong thời đại số để kết lại bằng niềm tin vào việc nuôi dưỡng sự tử tế, lòng vị tha và thấu cảm. Đó không phải là một niềm tin được cường điệu để khiến cuốn sách trở thành cẩm nang bài học cuộc sống. Tôi muốn gọi đó là một niềm tin điềm tĩnh khi nhận ra vẫn có những giá trị bền vững ở con người và cuộc đời. Bởi vậy, tôi nghĩ “Dự án trắc ẩn” – một đề nghị tâm huyết của Đặng Hoàng Giang ở cuốn sách này – hoàn toàn khả thi.
——–
1 Một dự án kéo dài cả đời và đòi hỏi luyện tập hằng ngày để trở thành con người trắc ẩn, không thờ ơ với những bất công xảy ra trước mắt; không dung túng, biện hộ hay chấp nhận cái sai nhưng không căm ghét hay giận dữ người có hành vi sai.
2 Phillip Lopate, “The Art of Personal Essay” in trong The Art of Personal Essay: An Anthology from the Classical Era to the Present, New York & London: Anchor Books, Doubleday, 1994, trang XLII.

Tổng hợp sách học vui vui học của Nhã Nam – P2

Sách học vui vui học, sách bìa cứng, đồ chơi cho trẻ từ 0 đến 3 tuổi của Nhã Nam (p2)

BÉ HỌC TIẾNG VIỆT – 100 TỪ MỚI

Bộ sách này gồm 6 cuốn bìa xốp. Những từ quan trọng đầu tiên, hình ảnh đẹp đẽ dễ bắt mắt, cùng khổ sách và chất liệu mềm mại thiết kế phù hợp với đôi bàn tay nhỏ… khiến cuốn sách này là bạn đồng hành lý tưởng cho các bé bắt đầu học tập và nhận thức. Bộ sách 3 cuốn bọc bìa xốp êm ái, đặc biệt hợp với bạn đọc dưới 3 tuổi. Sách chia theo các chủ đề đúng theo nhận thức của trẻ 0-3 tuổi: hoa quả rau củ, con vật, làng quê, thành phố, phương tiện giao thông, những bài học căn bản đầu đời về chữ số và hình dạng.

Giá bìa: 45k/ cuốn

CHUYỆN CON NAI (Thụ Nho – Lê Thư)

Có MỘT con nai, Gặp HAI con gà, Gặp BA con lợn…” Không hiểu nai con đã gặp bao nhiêu bạn bè trong cuộc phiêu lưu thú vị của mình nhỉ? Các em hãy theo dõi và chịu khó đếm xem nhé! Vừa học đếm, vừa làm quen với các con vật, Chuyện con nai là sách tập đếm TỪ 1 ĐẾN 20 vô cùng thú vị. Sách bìa cứng rất đẹp.

Giá bìa: 69k

4 poster học tập:
Chữ cái tiếng Việt, Chữ cái tiếng Anh, Toán học đơn giản, Bé và gia đình


4 poster khổ vừa vặn để treo trên tường nhà theo từng chủ đề, giúp em học bằng hình và từ vựng song ngữ. Mỗi poster theo một chủ đề, và có các từ vựng xoay quanh chủ đề đó, để em nắm được cả cách phát âm, hình ảnh, hiểu rõ nét và nhớ từ được lâu. Hình ảnh rõ nét và chế bản khoa học, bắt mắt, giúp bé tiếp thu cả qua kênh hình ảnh được trực quan, sinh động.

Giá bìa: 15k/ tờ

Phần 1 xem tại đây.

TIỀN: THƯ TUYỆT MỆNH

“Chúng ta không thực sự đi sâu tìm hiểu lòng dạ người khác, ngay cả khi chúng ta nghĩ mình làm vậy. Hầu như chúng ta không bao giờ đi sâu vào rồi lôi họ ra. Chúng ta chỉ đứng ngoài miệng hang, quẹt cây diêm, và nhanh gọn hỏi xem có ai trong ấy không.” TIỀN: THƯ TUYỆT MỆNH | Martin Amis

Và đó trở thành sự nhầm lẫn chung trong tất cả các mối quan hệ của con người. Một vài tin nhắn online, một vài câu hỏi bâng quơ đã vội khiến ta kết luận rằng người kia đã hiểu lòng hiểu dạ mình, khiến ta chủ động thân thiết với họ rồi mới mộng vỡ tan tành. Hãy nhớ, một người nhọc công tìm hiểu ta là một người phải lôi ta ra khỏi tăm tối, chứ không chỉ đơn thuần hỏi han, đơn thuần “quẹt cây diêm”, các mọt nhé!

Là một trong top 100 cuốn tiểu thuyết tiếng Anh hay nhất, quyển sách nói và chỉ nói về tiền này thực sự sẽ làm bạn kính cẩn nghiêng mình về những tác hại chỉ tiền mới có thể gây ra!

Sex trong văn chương

Cái gì làm nên cái đẹp của văn chương, và điều gì làm nghệ thuật lóng lánh lên ánh sáng của nó? Trong điêu khắc đó là hình thể uyển chuyển, trong hội họa đó là các tổ hợp màu sắc, trong nhiếp ảnh là ánh sáng và văn chương ấy là ngôn từ.


Như vậy “sex” trong văn chương cũng phải tiến tới cái mỹ cảm, cái đẹp đẽ thoát ly khỏi những hạn hữu tầm thường của nhu cầu. Nghệ thuật khi trình diễn cái đẹp của nó, nó chống lại và thoát ly khỏi “nguồn gốc” của mình, cảnh “Sex” của văn chương để trở thành nghệ thuật phải tự thân nó thoát khỏi nhưu cầu thông thường của chuyện nhục dục.


Ăn, uống, ngủ, nghỉ và cả tình dục phút giao hoan đều là nhưu cầu của sinh tồn. Lại một lần nữa ta phải tự hỏi, con người phải tri nhận làm sao để có thể thoát ly được từ sự tầm thường và dung tục để tiến vào cái đẹp. Con đường khắc họa những khêu gợi ái tình, nhục dục cũng phải xoay quanh điều đó. Viết văn là tôn vinh cái linh thiêng, biến những hành động mang tính tồn sinh trên trở thành thiêng liêng, vạch ra ranh giới trước sự đơn giản và thói dung tục thường ngày. Con người nếu không hiểu được điều đó thì mọi thứ viết ra, nghĩ ra sẽ không thể đẩy “Con người” sang thái cực “Người”, thay vào đó nó đẩy về thái cực “Con”.


“Con” là bản tính của nhân loại, Freud đã nói rất nhiều về nó ông nói về chúng như một phần để tạo nên xã hội của chúng ta. Tuy vậy, chưa bao giờ chúng ta được quên nếu tất cả mọi thứ chỉ đơn thuần bởi libido đơn giản, nếu xúc cảm và bản chất con người có thể bị phơi bày đơn thuần như vậy, nếu hành đồng giao hoan của con người trong văn chương là tầm thường…điều đó chỉ hạ cấp con người. Hơn nữa quyền năng của nghệ thuậtt rước mọi tư tưởng, triết thuyết nằm ở cái “bí ẩn” này, bởi nếu triết thuyết hay tư tưởng nào bao hàm và minh giải được nó nghệ thuật sẽ tức thì bay biến.


Hiểu được những điều sơ bộ đó, con người mới có thể thấy được rằng thứ nghệ thuật kích dục, văn chương đại chúng khác biệt thế nào với sự mượt mà linh thiêng của ngôn ngữ nghệ thuật làm nên văn chương đích thực.

 

“Sex” là một phần khả hữu thuộc về sự tồn sinh của nhân loại, nó tìm ẩn và xứng đáng để được vinh danh và thờ phượng từ sâu sắc trong các nền văn hóa cổ xưa chảy dài từ phương Đông tới phương Tây. Nếu cự tuyệt “Sex” điều đó đồng nghĩa con người cự tuyệt đời sống, mà nghệ thuật thì không thể cự tuyệt đời sống. Tìm kiếm những cảnh ái ân đẹp đẽ, giao thoa bóng tối và ánh sáng là không hề ít ỏi trong văn chương thế giới kể từ khởi thủy.


Ta có điệu múa vòng quanh cây cột trong Cổ ký sự của Izanami và Izanagi với sự thuần nhiên của một đất nước đẹp đẽ, Nhật Bản. Để từ đó hương quốc vừa xa lại vừa gần này phác lên trên bản đồ thế giới nghệ thuật những mỹ cảnh của cả một dòng văn học nhẹ nhàng nữ tình, bình đẳng, nhưng linh thiêng với tình ái và sự ôm ấp của các đôi tình nhân. Hãy kể tể tên Hoàng tử Genji trong bộ sách mang tên ngài, người đã trải cuộc đời như bức tranh cuộn để làm nên những trang tình đẹp đẽ của giao hoan. Ấy là chưa kể những Chẩm thảo tử đẹp mê hôn những buổi sáng tinh tươm sau buổi ái ân. Rồi vinh quang cho xứ sở này khi Kawabata bước lên nhận giải Nobel cho châu Á, và vinh danh Xứ tuyết cùng Người đẹp ngủ mê đầy mê ly trước sắc tươi đẹp của máu thịt tuổi trẻ. Cũng không thể bỏ qua Junichiro Tanizaki với Chữ Vạn, và những chuyện ngắn đầy sức mạnh bóng tối của nhục dục đầy mê đắm nơi ông. Thậm chí cả Akugatawa đầy nam tinh của xứ sở Phù Tang cũng gợi người ta tới sức mạnh đầy sinh khí và đẹp đẽ này của loài người…


Nhịp điệu đẩy kéo, trải dài xa hơn trong văn chương ta không thể kể hết, bản tình buồn và đẹp với Thượng đế của Tagore, hay những bí ẩn của từ nàng Lolita và các mỹ nữ trong văn chương của Nabokov… nhưng tụ chung cái đẹp của “Sex” trong văn chương là không thể nào phủ nhận. Chân trời huyền thoại thì ái ân quả là đề tài bao la, như huyền nghĩa của “Aphrodite” và “Hera”, trong đó “Ái tình” vốn chẳng liên hệ gì đến “Gia đình” bao giờ. Chuyện đẹp trong ái ân và gia đình là xa nhau lắm lắm, bởi ai mà trốn được tình yêu, và nhục dục hãy lượn quanh tất cả mọi dân tộc, hãy điểm tên, hãy nghĩ ngợi về Ngàn lẻ một đêm của xứ Trung Cận Đông cùng cuốn Vườn hương của nó, hoặc mãnh liệt hơn tranh Shunga của Nhật Bản, Kamasutra một kinh văn thánh thần của Ấn Độ…


Thi pháp để biến “Sex” trở thành vẻ bí ẩn của tồn sinh, của cái linh hiển đẹp đẽ trong ngôn từ tạo tác ra văn chương xứng tầm nghệ thuật cũng phong phú không sao kể hết. Tựa như ta lạc vào bảo tàng của những tượng Phục Hưng đầy trào dâng sinh lực và mỹ cảm của những xác thân hoàn mỹ nhưng cự tuyệt và khước từ khỏi con người mọi cảm xúc hướng vể dung tục. Hay xa hơn là ngắm nhìn sự “uyển chuyển” nằm trong dáng “trang nghiêm” của các tượng Hy Lạp và La Mã hướng tới sự đắm chìm vào cái thiêng nơi thân xác con người được cho rằng sinh ra từ hình hài thượng đế. Bút lực của văn chương đích thực để miêu tả “Sex” cũng phải mang đến cho ta cảm giác đó, phải khước từ khái niệm khiến người ta nghĩ tới ham muốn tầm thường, nhục dục thường nhật để tới cái gì đó cao cả hơn.


Đó có thể là bút pháp “họa vân hiển nguyệt”, tô vẽ tựa vào thiên nhiên của phương Đông, có thể là màn che rung rinh của ái ân nến đẹp hoặc là sự lụa là và lược bỏ điểm chỉ của phương Tây. Nói chung khi đã vận đến thi pháp, vào trò chơi chữ nghĩa mà bản thân ái ân cũng là trò chơi của âm và dương kiến tạo nên thế giới. Thì ngôn ngữ chỉ cần đến cái gợi, người ta không cần miêu tả chi tiết ( trừ khi liên quan đến thủ pháp thiết thực của văn nhân đầy bạo liệt nhưng vẫn phải nghệ thuật ), còn không cái diệu của thi pháp tả “Sex” phải tựa vào cái điểm gợi. Người văn nhân gợi lên xúc cảm từ vô thức, tiềm thức hay kinh nghiệm, hay khao khát của kẻ chiêm bái lòng háo hức và máu mê ly cái đẹp để đắm say hơn là cố gắng quyến dụ kẻ ấy làm trò đồi trụy, hay nói cách khác là khéo “Ẩn”, khéo “giấu”. Ví dụ cho điều này là cảnh những người đàn ông già cả quỳ mọp xuống, nằm mê man và chẳng dám đụng vào những hình thể hoàn mỹ của các cô gái ngủ đẹp đẽ với khí huyết thanh xuân, trong căn nhà chứa đầy mỹ cảm của tiểu thuyết Người đẹp ngủ mê. Trong sự khao khát của người vợ trong những màn lụa nhẹ bay và chuyện ân ái trong Lụa của Baricco. Thậm chí là trong cái chết, cái mất tích bùng lên và tự sát của người quân nhân và cô gái trung Hoa trong Thiếu nữ đánh cờ vây, hay kiệt tác vĩ đại nơi Tiếng chim hót trong bụi mận gai, Thằng gù nhà thờ Đức Bà…“Mường tượng” là năng lực mà lĩnh vực văn chương, nghệ thuật đặc biệt là ngôn từ đưa đến cho kẻ thưởng ngoạn. Ở văn chương nói chung, đặc biệt trong việc miêu tả “Sex” cái thú tuyệt chính là cái hàm ẩn mà nó đem đến cho chúng, trong đó những hình ảnh và cách miêu tả hòa vào giai điệu du dương thay đổi tựa vào cảm xúc và trí tưởng tượng. Hiểu được cách triển khai đó hình hài của ái ân nghệ thuật trong ngôn từ sẽ được khai sinh, độc giả có thể không bắt kịp hay nhận ran gay khi đọc nhưng không sao. Giống như bài thơ đẹp đẽ, người ta trước cảnh đẹp đó phải tự mình gột rửa và chiêm bái nhiều lần cho đến khi cả ý thức, vô thức đều xửng sốt trước cái đẹp được hiện ra thật ngắn gọn trong cảnh tượng đó.


“Sex” nằm trong bản tính của mọi sinh vật, cũng như trong nét đẹp của văn chương, nhưng giữ làm sao để tôn vinh nó luôn là điều khiến người ta chăn chở. Văn chương phải giữ mình, giữ cái đẹp như tiền đồn trước cái nhục dục, hoang dại của thế giới gầm ghè đòi tha hóa con người. Người nghệ sĩ phải tìm được cách thức để dung hòa chúng để có thể khiến “Sex” trở thành một nghi lễ linh thiêng của tạo hóa, như Kama – thần tình yêu được hồi sinh khiến cho vạn vật lại lần nữa tươi mới trong truyền thuyết Ấn Độ. Nếu ngay cả thi nhân, nghệ sĩ cũng gục ngả thế giới sẽ thực sự thất thủ trong lòng nhục dục cặn bã của hoan lạc và đọa sa vĩnh hằng.

 

Nguyễn Trịnh Anh Nguyên

THE BOOKTALK 2.0: SEX TRONG VĂN CHƯƠNG

Trong văn chương, khi nói đến sex, xưa nay vẫn là đề tài nhạy cảm. Những nhà văn viết về sex hệt như đang nắm một con dao hai lưỡi, tác phẩm sẽ được độc giả đón nhận bằng sự đồng cảm và những lời khen ngợi, hoặc bi kịch hơn là bị định kiến của xã hội dìm xuống đáy. Nên có thể nói, sex trong văn chương nằm giữa lằn ranh của nghệ thuật đích thực và dung tục thuần túy. Hãy cùng Nhã Nam thảo luận thêm về chủ đề này trong số thứ 7 của The Book Talk 2.0SEX TRONG VĂN CHƯƠNG.

Thông tin chi tiết chương trình:

Thời gian: 19h00 Thứ bảy 24/07/2017

Địa điểm: Nhã Nam Thư quán – Nhà 015 Lô B Chung cư 43 Hồ Văn Huê, Phú Nhuận.

Diễn giả:

Nhà văn Nguyễn Thị Kim Hòa

– TS. Văn học Đào Lê Na

– Bạn đọc Nguyễn Trịnh Anh Nguyên

VỀ CHƯƠNG TRÌNH:

The Book Talk là một chương trình nói chuyện về sách được tổ chức tại Nhã Nam Thư quán với mục tiêu tạo nên một không gian chia sẻ giữa những người đọc sách về một chủ đề nhất định xoay quanh các chủ đề văn học. 2016, The Book Talk quay trở lại với một phiên bản mới hơn, The Book Talk 2.0 tại NNTQ hướng tới tăng tối đa mức tranh luận trong chương trình, để chương trình trở thành diễn đàn mà Nhã Nam là người gợi đề tài và mọi người tham gia, bao gồm cả diễn giả và khán giả đều đưa lên được ý kiến của mình về đề tài được gợi ra. Tại The Book Talk 2.0, diễn giả cũng đơn thuần là một khán giả, và khán giả cũng có thể trở thành diễn giả. Để xóa nhòa khoảng cách ấy, chương trình sẽ tạo cơ hội để 1 bạn khán giả có thể cùng trở thành 1 diễn giả của chương trình.

 VỀ DIỄN GIẢ:

Nhà văn Nguyễn Thị Kim Hòa, sinh năm 1984 tại Ninh Thuận, là một trong những tác giả thế hệ 8x đạt nhiều giải thưởng về văn học nghệ thuật: Giải nhất cuộc thi Truyện ngắn Văn nghệ Quân đội 2013-2014, giải nhất cuộc vận động Sáng tác văn học thiếu nhi Việt Nam – ĐanMạch, giải C Liên hiệp các hội VHNT Việt Nam 2015 với tập Đỉnh khói. Chị là tác giả của nhiều tác phẩm như Nho đắng , Cơn lũ vẫn chưa qua, Sa mạc & những vệt nhớ, Con chim phụng cuối cùng.

TS Đào Lê Na, sinh năm 1958) – hiện là giảng viên khoa Văn học và Ngôn ngữ của trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐH Quốc gia TP Hồ Chí Minh.

Bạn đọc Nguyễn Trịnh Anh Nguyên, sinh năm 1996, hiện đang là sinh viên trường ĐHKHXH&NV.

Đây là bài viết của bạn về chủ đề “Sex trong văn chương”

 

BÊN BỜ SÔNG PIEDRA TÔI NGỒI KHÓC

“Trong cuộc đời có những thứ đáng cho ta tranh đấu tới cùng.” BÊN BỜ SÔNG PIEDRA TÔI NGỒI KHÓC | Paulo Coelho

Trong cuộc đời sẽ có những lúc bạn thấy rằng chẳng có việc gì mình làm đến nơi đến chốn, không có việc gì thành công mỹ mãn. Nhưng có khi đó lại là những việc đáng để bạn tranh đấu. Vì dẫu có thể không đạt được như ý muốn, nhưng những việc mà bạn đã kiên trì tới cùng, chắc chắn sẽ cho bạnnhiều bài học quý giá. Mọi việc bạn làm đều có lý do.

Cũng như Nhà giả kim nổi tiếng thời đại, cuốn sách nên thơ này đã chuyên chở rất nhiều triết lý sâu sắc, những trải nghiệm tâm linh riêng tư trong cuộc đời phiêu du của Paulo Coeho. Ông không đơn thuần kể một câu chuyện, mà còn đồng thời dẫn dắt chúng ta hoàn thiện tâm hồn mình, vượt lên cuộc sống để đến bến bờ yêu thương, hạnh phúc, giác ngộ.

PHÍA NAM BIÊN GIỚI, PHÍA TÂY MẶT TRỜI

Đến lượt tôi cởi quần áo, rồi tôi ôm lấy cô, hôn lên cổ cô, ngực cô. Cuối cùng tôi đã có thể vuốt ve làn da trơn mịn của cô, tận hưởng mùi thơm của cô. Thật tuyệt vời khi được trần truồng với nhau, ôm nhau thật chặt. Tôi gần như phát điên vì thèm muốn và suýt nữa đã đi vào cô, nhưng cô dứt khoát vừa xin lỗi vừa ngăn tôi lại.[…] Sau đó, tôi ôm cô thật chặt trong vòng tay. Tôi vuốt ve cô khắp nơi, thật chậm rãi, và đặt môi hôn lên những địa điểm khác nhau trên cơ thể cô đang được ánh mặt trời mùa thu chiếu rọi lên.Đó là một buổi chiều tuyệt diệu. Chúng tôi ôm siết lấy nhau nhiều lần. PHÍA NAM BIÊN GIỚI, PHÍA TÂY MẶT TRỜI | Haruki Murakami

Tình dục luôn xuất hiện đầy táo bạo trong trang viết của Murakami một cách đầy ám ảnh. Không chỉ bởi vì nó quá trần trụi mà bởi vì sự nhức nhối trong tâm lí bất ổn, lạ thường của nhân vật được hiển lộ rõ nhất qua những lần thân xác chồng lên nhau như thế. Cứ hết lần này đến lần khác, cơn khát không bao giờ được thỏa mãn, thèm khát kèm theo nỗi mặc cảm cùng ghê sợ. Và cứ thế mà các thân thể khít sát nhau một ngày thêm xa cách và thường là chẳng đến được với nhau.

‘Máu lạnh’ – từ thiên báo chí xuất sắc đến tiểu thuyết bậc thầy (ZING)

Bài đã được đăng trên Zing.vn

Một tác phẩm báo chí nhưng luôn được nhớ đến như một tiểu thuyết ly kỳ bậc nhất.

 Câu chuyện hoàn toàn có thật

Một ngày mùa đông năm 1959, bốn người trong một gia đình traị chủ ở vùng Kansas bị giết hại dã man. Hơn một tháng sau đó, cảnh sát đã bắt được hai nghi phạm là Richard “Dick” Hickock và Perry Smith tại Las Vegas. Chỉ sau một thời gian ngắn thẩm vấn, hai kẻ tình nghi đã thú nhận tội giết người.

Vụ thảm sát năm ấy gây chấn động cả nước Mỹ, người dân mong ngóng từng thông tin mới nhất về vụ án. Chính sự tò mò cũng đã thúc đẩy Truman Capote đi đến hiện trường và điều tra sự việc.

Capote cùng người bạn thuở ấu thơ là Harper Lee, tác giả của cuốn sách nổi tiếng Giết con chim nhại, đã lái xe đến vùng Holcobm, Kansas hỏi từng hộ gia đình trong vùng, cảnh sát và điều tra viên phụ trách vụ án, thu thập được hơn 8.000 trang tư liệu.

Thành quả của cuộc điều tra này là một series gồm bốn bài báo dài kỳ đăng trên tờ The New Yorker. Các bài báo sau này được tập hợp thành cuốn sách mang tựa đề Máu lạnh (In Cold Blood) kể lại toàn bộ chi tiết vụ án cũng như lật ngược lại hoàn cảnh và số phận, con đường dẫn đến tội ác của hai tên sát nhân. Cuốn sách được độc giả đón nhận và say mê từng dòng chữ dù hung thủ được công bố từ những trang đầu tiên.

Khi viết cuốn Máu lạnh, Truman Capote không chỉ là một nhà văn, nhà báo mà còn là một điều tra viên, một thám tử say mê sự thật. Dù đây là một tội ác không thể tha thứ, nhưng ông không lên án hai kẻ sát nhân mà thay vào đó cho độc giả thấy được góc khuất cuộc đời của họ.

Tác giả Truman Capote và người bạn thân, nhà văn Harper Lee.

Không phải là những câu hỏi lặp đi lặp lại “Ai đã làm việc này?” hay “Bao giờ hung thủ bị bắt?” mà là động lực gì đã thúc đẩy họ gây án, điều gì đã khiến họ giấu kín tội ác của mình. Mất 6 năm để thu thập tư liệu và các bài phỏng vấn, Capote cuối cùng cũng hoàn thành cuốn sách vào khoảng thời điểm Hickock và Smith bị hành quyết vào năm 1965.

Truman Capote sinh năm 1924, được biết đến như một nhà văn, nhà báo và nhà biên kịch nổi tiếng của nước Mỹ. Sinh ra ở New Orleans nhưng sau đó Capote chuyển đến sống tại Alabama, nơi ông đã để lại ấn tượng sâu sắc với người bạn tâm giao Harper Lee đến độ nhân vật Dill trong Giết con chim nhại được cho rằng xây dựng từ chính hình ảnh của Capote.

Ngoài tác phẩm Máu lạnh nổi tiếng, Truman Capote còn là tác giả của Bữa sáng ở Tiffany’s, một cuốn sách mang phong cách hoàn toàn khác biệt với lối viết của ông, nhưng lại phản ánh chân thật những vấn đề nhức nhối trong lòng xã hội Mỹ những năm 1960. Cuốn sách sau này được chuyển thể thành phim đưa tên tuổi của nữ diễn viên Audrey Hepburn vụt sáng trở thành minh tinh màn bạc Hollywood.

Ký ức tên sát nhân: Sự thật đằng sau cuốn sách

Cuốn sách của Truman Capote có lẽ không phải là câu chuyện duy nhất về vụ thảm sát tại Kansas. Theo như cuộc điều tra sau đó bởi tờ Wall Street, một trong hai tên sát nhân, Hickcock cũng đã ghi chép lại hồi ức trong những ngày ở trong tù và gửi cho nhà báo Mack Nations. The High Road to Hell của Hickock gồm hơn 200 trang viết tay đã bị nhà xuất bản từ chối khi đã đồng ý phát hành cuốn sách của Capote.

Richard Hickock (bên trái) và Perry Smith bị treo cổ vì tội giết hại gia đình Clutter vào ngày 15/11/1959.

Điều tra của tờ Wall Street cũng cho thấy Hickcock và Nations thậm chí còn hoàn thành cuốn sách trước Truman Capote và chính Capote cũng biết về sự việc này. Nhưng bản thảo của The High Road to Hell đã hoàn toàn biến mất một cách bí ẩn, nội dung cuốn sách này không bao giờ được công khai khi Hickcock bị treo cổ vào năm 1965, Nations ba năm sau đó cũng qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.

Câu chuyện của Hickock có một vài phần hơi khác biệt so với những gì Capote đã viết. Ngay từ khi thẩm vấn, Perry Smith cũng chỉ thừa nhận giết hai trong số bốn người, nhưng hắn đã nhận tội giết bốn người vì cảm thấy tội lỗi với mẹ của Hickock. Tuy nhiên, Richard Hickock khẳng định Smith đã giết cả bốn người trong gia đình nạn nhân. Nhưng trong quá trình truy tìm bằng chứng, các điều tra viên đã không thể xác minh tính chân thật trong câu chuyện của Hickock.

Suy cho cùng, Truman Capote không hề bịa đặt câu chuyện xảy ra vào đêm kinh hoàng hôm ấy, ông trung thành với mọi tình tiết của vụ án và những cuộc phỏng vấn cư dân quanh vùng. Ông khẳng định dù mình không trực tiếp nhìn thấy vụ án cũng như những cuộc điều tra thẩm vấn lúc bấy giờ nhưng tất cả các chi tiết ông viết đều là sự thật.

Trong các cuốn sách tội phạm luôn có ít nhất một vị anh hùng tỏa sáng, sắm vai anh hùng lần này là Alvin Dewey, thanh tra trưởng của cục cảnh sát Kansas và cũng là bạn lâu năm của gia đình bị ám sát. Truman Capote đã nâng hình ảnh của công lý lên bởi lẽ đó là những gì người dân Mỹ muốn thấy và muốn đọc. Họ có thể quan tâm đến những kẻ giết người và những tên tội phạm, nhưng điều họ mong chờ hơn cả là công lý được thực thi, người dân muốn tin tưởng vào chính quyền của mình một lần nữa.

Cuốn sách của thời đại

Được coi là cuốn sách tội phạm bán chạy thứ hai mọi thời đại (chỉ sau Helta Skelter của Vincent Bugliosi), Máu lạnh là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà làm phim. Cuốn sách đến nay đã ba lần được chuyển thể thành phim và một series phim truyền hình.

Bộ phim cùng tên năm 1967 tái hiện lại vụ án tại Kansas nhận được bốn đề cử giải Oscar bao gồm Đạo diễn xuất sắc nhất, Kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất, Quay phim xuất sắc nhất và Nhạc nền phim xuất sắc nhất.

Trong khi đó hai bộ phim Capote (2005) và Infamous (2006) tập trung phác họa hành trình đi tìm kiếm sự thật của Truman Capote và Harper Lee. Capotethậm chí đã mang về tượng vàng Oscar cho Nam diễn viên chính xuất sắc nhất và bốn đề cử Bộ phim xuất sắc nhất, Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất và Kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất.

Một cảnh trong bộ phim In cold blood (1967) tái hiện lại quang cảnh nước Mỹ lúc bấy giờ.

Ngay từ khi ra mắt, Máu lạnh đã để lại ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc khi tái hiện lại một nước Mỹ hoàng nhoáng nhưng cô độc, xa hoa nhưng buồn tẻ của những năm 1960. Vừa kể lại chân thực vụ án mạng, Capote vừa miêu tả lại cuộc hành trình của Hickock và Smith rong ruổi qua khắp nước Mỹ đến Mexico và quay trở lại.

Người đọc bị choáng ngợp bởi những con đường cao tốc trải dài, những căn nhà trống vắng, những trang trại tĩnh lặng, vùng đất hoang tàn và những thị trấn nhàm chán. Nước Mỹ lúc bấy giờ hỗn loạn với những tên tội phạm nhỏ lởn vởn quanh từ thành phố đến nông thôn, còn giới thượng lưu chỉ biết đến tiệc tùng và tình dục. Thay vì là một cuốn tiểu thuyết đi sâu về tội phạm và bạo lực, có lẽ Capote đề cập đến nhiều hơn sự trống rỗng và cuộc sống vô nghĩa của những con người nhỏ bé trong xã hội.

Đã hơn 50 năm kể từ khi cuốn sách Máu lạnh của Truman Capote ra đời nhưng độc giả vẫn coi trọng và đánh giá cao những nỗ lực tìm kiếm sự thật của ông. Nhờ vào thành công vang dội của cuốn sách, Capote đã đưa báo chí lên một tầm quan trọng mới khi người dân mong chờ và tin vào những câu chuyện chính thức được đăng tải hơn là những lời đồn thổi ngoài lề.

THU HOÀI

Giới thiệu sách mới: Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ & Chấm dứt thời đại Trung Quốc hàng nhái

Hôm nay NKKT giới thiệu, hơi dài một chút, về hai cuốn sách đặc biệt của một tác giả độc đáo. Hai cuốn sách này là: “Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ” và “Chấm dứt thời đại Trung Quốc hàng nhái.”

*
Anh tác giả, tên là Shaun Rein, là một công dân Mỹ nhưng hình như mang cả hai dòng máu Do Thái và Trung Hoa. Anh này học thạc sĩ ở Harvard xong thì đến Trung Quốc làm ăn. Trung Quốc hồi đó mới mở cửa nên còn nghèo nàn và lạc hậu.

Thế rồi anh Shaun Rein này gắn bó với Trung Quốc hàng chục năm. Anh lấy một người vợ “bản địa” nhưng khá danh giá. Bà nội vợ anh là ngôi sao điện ảnh lừng lẫy một thời ở Trung Quốc trước khi cách mạng thành công. Bố vợ anh thì lấy con gái nguyên soái Diệp Kiếm Anh, vị nguyên soái công thần đã cùng Mao và Chu Ân Lai dựng nhà nước Trung Quốc hiện đại. Con cháu của ông nguyên soái này về sau cũng toàn là quan chức, hoặc đại gia, tài phiệt.

Bản thân Shaun Rein mở công ty tư vấn. Tư vấn cho các đại công ty của Mỹ muốn xâm nhập thị trường Trung Quốc, hoặc mở cơ sở sản xuất, gia công ở Trung Quốc. Shaun Rein đã đưa Apple, KFC, LG, Dupont … vào Trung Quốc.

Với công việc và cuộc sống như thế nên Shaun Rein khá thấu hiểu sự chuyển biến của kinh tế và xã hội Trung Quốc suốt mấy chục năm vừa qua. Anh viết những hiểu biết của mình về sự chuyển mình của nền kinh tế Trung Quốc cũng như tiềm năng và tham vọng của nó trong hai cuốn sách liên tiếp: “Chấm dứt thời đại Trung Quốc giá rẻ” và “Chấm dứt thời đại Trung Quốc hàng nhái”. Cả hai cuốn đều gây tiếng vang ở phương tây.

Với bạn đọc Việt Nam, do nước ta chịu tác động mạnh và trực tiếp của nền kinh tế Trung Quốc, hai cuốn sách này rất đáng đọc. Không chỉ để hiểu Trung Quốc hơn, mà có thể học được khá nhiều từ họ.

Hai cuốn sách này khá dễ đọc. Shaun Rein là nhà tư vấn nên anh biết cách kể những câu chuyện vừa để dẫn dắt, vừa để minh họa.

Đó là câu chuyện về giới mãi dâm. Cách đây mấy chục năm khi TQ vừa mở cửa, các khách sạn xịn nhất thì cũng thuộc loại tồi tàn so với khách sạn 5 sao. Nhưng gái điếm ở khách sạn lại rất đẹp, ngoan và …rẻ tiền. Gần đây khách sạn đẹp lộng lẫy, các cô gái điếm xấu và già, và đứng đường.

Đó còn là sự thay đổi số phận phụ nữ lao động nông thôn Trung Quốc. Dù họ là cái công xưởng, hay bán mỹ phẩm góc chợ, họ cũng bắt đầu học cách tiết kiệm tiền. Tiết kiệm để đi du lịch. Họ đi du lịch khắp nơi, từ Thailand đến Châu Âu. Họ đi cực kỳ tiết kiệm, ăn uống kham khổ. Nhưng họ vẫn đi. Và trước khi kết thúc chuyến đi họ xài sang một lần: ở khách sạn 5 sao. Với tầng lớp khá giả hơn, họ cũng đi du lịch. Hồi mới cải cách kinh tế thì họ đi du lịch nội địa, rồi họ đi Đông Nam Á, rồi họ đi Châu Âu, rồi họ đi Trung Đông và ở các khách sạn 6 sao. Rồi họ đi “những nơi kì thú chưa ai đặt chân đến”. Tất cả bọn họ, nhờ vào sự phát triển thần kỳ của nền kinh tế Trung Quốc, đã học cách hưởng thụ cuộc sống, và học cách nhìn ra thế giới.

Trong sách của Shaum Rein có nhiều câu chuyện như vậy, và ở mọi lĩnh vực. Ta có thể thấy thị trường bất động sản bùng nổ cùng đô thị hóa và các giấc mộng đổi đời. Từ những cặp vợ chồng trẻ ở khu tập thể bẩn thỉu thời bao cấp, đến những cặp vợ chồng trẻ thời kỳ đổi mới đã có thể mua chung cư, rồi mua đồ nhập khẩu từ nhật cho em bé, vì tin đồ Nhật an toàn. Ta có thể thấy sự chững lại của phát triển kinh tế gây ra những gì, được minh họa bằng những cặp vợ chồng trẻ bỏ lỡ làn sóng làm giàu, đã phải chấp nhận sống ở đô thị và gửi tiền về quê mua nhà, sinh con và gửi ông bà nuôi: họ đã nhận ra cơ hội làm giàu đã mất.

Ta cũng thấy một xã hội đông đúc chăm chỉ “làm nhân công giá rẻ” phục vụ cả thế giới để làm giàu cho mình, bỗng một ngày nhận ra mình đã tích lũy tư bản khá giàu. Các ông chủ trở thành tỉ phú dollar. Người lao động trở thành người tiêu dùng. Xu thế tiêu dùng ở Trung Quốc dần thay đổi. Họ dùng đồ đắt tiền dần, rồi bùng nổ làn sóng hàng hiệu. Rồi họ chán hàng hiệu, họ săn tìm hàng nội địa chất lượng cao, những thương hiệu bản địa đắt hơn hàng nhập khẩu nhiều lần nhưng mang giá trị di sản Trung Quốc.

Môi trường, an toàn thực phẩm và giáo dục cũng là những vấn đề mà Shaun Rein đề cập tới. Bạn đọc sẽ thấy con quan chức Trung Quốc đều du học ở Mỹ. Ô nhiễm môi trường ở đô thị tăng lên cùng sự giàu có. An toàn thực phẩm báo động đến mức người phương Tây sẽ ngạc nhiên khi thấy dân Trung Quốc coi thức ăn McDonald là “khỏe mạnh”. Bởi quả thật, người Trung Quốc tin vào sự kiểm soát an toàn thực phẩm của McDonald, hơn là sợ “béo”.

Ở bên dưới tất cả những thay đổi về hành vi con người, ứng xử xã hội, là sự thay đổi của doanh nghiệp và chính phủ Trung Quốc, và cả doanh nghiệp nước ngoài.

Các doanh nghiệp Trung Quốc từ chỗ nai lưng ra làm gia công giá rẻ, phục vụ xuất khẩu, đã trưởng thành, xây dựng sản phẩm và thương hiệu riêng, phục vụ thị trường nội địa có sức mua khổng lồ. Chính họ đã đánh bại nhiều thương hiệu quốc tế có bề dày lịch sử lâu hơn họ rất nhiều. Các công ty quốc tế phải nghĩ trăm phương ngàn kế để trụ lại, hoặc tái xâm nhập thị trường Trung Quốc, và một số họ đã thành công. Có rất nhiều chuyện thú vị để bạn đọc là doanh nhân Việt Nam học hỏi.

Một số doanh nghiệp tư nhân cấp tiến của Trung Quốc, với các ông chủ nay là tỉ phú dollar, cũng toan tính “xâm chiếm thế giới”. Họ loay hoay, nỗ lực từ bỏ nền sản xuất giá rẻ, cách làm ăn sao chép copy, để trở thành các doanh nghiệp có tính sáng tạo, lấy đó làm bàn đạp tấn công ra toàn cầu. Rất nhiều ví dụ và phân tích về khía cạnh này, được trình bày sắc nét trong “Chấm dứt thời đại Trung Quốc hàng nhái”.

Thế còn chính phủ Trung Quốc đã làm gì suốt mấy chục năm. Họ làm khá nhiều. Họ xây dựng hạ tầng cứng và mềm. Hạ tầng cứng là đường sắt cao tốc, đường bộ cao tốc, sân bay, cảng biển. Trong sách có kể về một tuyến đường sắt cao tốc ngắn (chỉ vài tiếng đồng hồ), kết nối hai đô thị, mà làm thay đổi (tích cực) đến khoảng 40 triệu lao động ở hai thành phố này. Hay câu chuyện về con đường, cũng là cây cầu, bắc ngang biển, dài 27km, nối Thượng Hải với Ninh Ba. Con đường làm xong, nhiều nhà đầu tư Thượng Hải đã đổ tiền vào Ninh Ba, vốn là một thành phố cảng, mà ngày xưa đi về phải mất vài ngày, còn từ khi có cầu, chỉ mất vài giờ đi xe bus.

Shaun Rein cũng nói về hạ tầng mềm, mà ở VN hay gọi là “dã tâm” của Trung Quốc. Họ muốn là “thực dân mới” gây ảnh hưởng khắp nơi, từ các nước láng giềng đến tận Châu Phi. Rein cũng phân tích sự thay đổi của toàn cầu hóa, khi các nhà đầu tư và các nhà sản xuất dịch chuyển nhà máy từ TQ đi các nước khác rẻ hơn. Đáng tiếc, có một câu chuyện về một nhà sản xuất di chuyển nhà máy từ TQ sang VN, rồi nhận ra sai lầm vì nhân công VN và hạ tầng ở VN rất đáng thất vọng. Shaun Rein cũng phân tích địa chiến lược, địa kinh tế của các nước Đông Nam Á với TQ, và tương quan giữa các nước này với nhau. Hơi tiếc là một số thông tin có giá trị cho bạn đọc VN đã không được xuất hiện.

Vậy là hơi dài cho một status. Nhưng lẽ ra còn nói dài hơn nữa. Vì như đã nói ở trên, tác giả và hai cuốn sách này rất thú vị, độc đáo, và hữu ích cho những ai quan tâm đến sản xuất kinh doanh trong bối cảnh toàn cầu hóa và phải cạnh tranh với hàng Trung Quốc.

Sách sắp xuất bản: Khám phá cơ thể (21/06/2017)

Cơ thể vận động chăm chỉ để duy trì sự sống cho chúng ta, nhưng có khi nào ta tò mò về nó? Rất quan trọng đấy, ta cần biết rõ từng cơ quan nằm ở đâu, làm nhiệm vụ gì, và nếu cơ quan đó xảy ra hỏng hóc thì ta sẽ thế nào. Những kiến thức này sẽ giúp ích rất nhiều để duy trì một cơ thể khỏe mạnh. Cơ thể con người là một tổng thể kỳ diệu, càng khám phá bạn sẽ càng thấy ngạc nhiên. Tham gia vào chuyến phiêu lưu 3 tập này, bạn sẽ được tìm hiểu về cấu trúc tinh vi của cơ thể, sự hợp tác ăn ý giữa các bộ phận, và những yếu tố khác bên trong cơ thể mình.

Sách tranh hiện đại đến từ Hàn Quốc, câu chuyện khoa học phức tạp được trình bày lại dưới dạng từng ô tranh nhỏ màu đẹp, lời thoại nhiều và sinh động, tình tiết rất cuốn hút và đan xen khoa học với giải trí. Đây là điểm mới lạ nhất của bộ sách này, đem khoa học đến gần gũi với các em từ 4 tuổi, để các em vừa hào hứng cười vừa tiếp thu kiến thức chính xác.

Tập 1 – Tìm hiểu hệ tiêu hóa

Cô bé Phi-bi nghịch ngợm đến Hàn Quốc thăm Gi-ô và anh Kay. Tình cờ làm sao, Phi-bi và Gi-ô lọt vào phòng làm việc của anh Kay và tiến sĩ Não, họ tận mắt chứng kiến khả năng phi thường của siêu tàu Hippocrates. Ối, Gi-ô và tiến sĩ Não bị thu bé lại, rồi họ bị Phi-bi nuốt tọt vào bụng. Cuộc phiêu lưu lòng vòng từ miệng xuống thực quản rồi ruột non, ruột già thật là trồi trụt!

 

Tập 2 – Tìm hiểu hệ tuần hoàn

Khi khám phá hệ tiêu hóa của Phi-bi, tàu Hippo bị trôi vào mạch máu, thế là nó lại phiêu lưu trong hệ tuần hoàn. Hệ tuần hoàn là một chu trình khép kín trong cơ thể, tức là Gi-ô và tiến sĩ Não có thể không bao giờ thoát ra được nữa! Ngoài kia, Phi-bi đã hồn nhiên lỉnh ra đường đi chơi từ hồi nào. Hệ tuần hoàn thiên la địa võng quăng quật Gi-ô và tiến sĩ Não đi khắp cơ thể…

 

Tập 3 – Tìm hiểu hệ thần kinh

Chặng cuối của cuộc chu du, Gi-ô và tiến sĩ Não lạc lên tận não của Phi-bi. Còn chưa hết ngỡ ngàng trước sự kỳ vĩ của cơ quan chỉ huy này, tiến sĩ Não đột nhiên điếng người vì phát hiện ra một khối u ở cuống não Phi-bi. Lúc này, chắc chắn rằng Hippo vẫn đang ở trong cơ thể Phi-bi nên Kay quyết định dùng biện pháp mạnh để lôi bằng được tàu ra ngoài. Rút cục Hippo sẽ ra sao, cơ thể Phi-bi có được chữa lành?

 

N.P – Bài cảm nhận của Trân Tú Nguyễn

Cầm cuốn sách lên là một màu vàng của hạ, đứa con gái duỗi đôi chân trắng nõn cùng gió, cùng cát. Lật từng trang sách vẫn gặp lại cái màu hạ vàng nhợt nhạt ấy, nhẹ nhàng, ấm nóng và thơm tho.

Đọc truyện. Cái cảm giác bi kịch mạnh mẽ của họ cứ bùng lên bám dai dẳng. Giữa họ, Kazami, anh em nhà Takashe, và Sui, là một mối dây liên hệ, càng lúc càng rõ. Và dường như 1 sợi dây của nó cũng đang từ từ trườn tới ta – n.p.

Sui. Sui đến, mang theo cơn gió hạ mạnh mẽ, cuốn mọi người theo Sui. Takeshe Sarao sensei, Takeshe Otohiko, và sau này là Kazami, đều bị cơn gió ấy lôi cuốn. Những tình cảm bị ngăn cấm, đồng huyết và đồng tính được mở ra, rất nhẹ nhàng, không ai khinh bỉ hay kinh tởm dù nó là thứ tình cảm bị người ngoài ngăn cấm. Họ tự do yêu và tự do sống đến nỗi ta không biết cái bề ngoài đẹp đẽ ấy đã che mắt mình. Những người trong cuộc ấy, trong thâm tâm họ mang một nỗi niềm mà nếu họ không nói ra ta có lẽ cũng không biết. Tôi nghĩ họ cảm thấy mệt mỏi với tình cảm đó, không như vẻ ngoài hào nhoáng thơ vị. Giữa họ, Takeshe Otohiko và Takeshe Sui, họ muốn có một chứng nhân cho tình cảm của họ suốt đời, nhưng đó là không thể, giữa cái muốn và cái thật lòng không nên, họ không biết phải hành xử thế nào. Otohiko chạy trốn cái việc phải quyết định chọn một trong hai, và có lẽ Sui cũng hiểu cốt lõi của việc cắm trại là như thế nào.

Mệt mỏi.

Sui bỏ đi.

Tháng chín, cuối mùa thu vậy mà đối với Kazame vẫn hãy còn mùa hạ. Là mùa hạ của Sui vẫn còn vẩn quanh. Là mùa hạ của lá thư Sui đã gửi cho Kazame.

Kết truyện lại mở ra một mối tình khác, giữa Otohiko và Kazame. Liệu nó có xảy ra thật không, hay chỉ dừng lại là câu nói đùa, tôi không biết. Thôi thì, hãy để chuyện này khi sang thu…

Sui tốt hay xấu tôi không quan tâm. Chỉ có điều tôi không nghĩ Sui như một vị Bồ Tát, càng không nghĩ Sui là một người hư hỏng. Sui chỉ là một người yêu bằng hết tấm lòng, không quan tâm đến bất cứ một điều gì khác, như thể không quan tâm đến ngày mai sẽ thế nào. Sui yêu cho Sui. Vì thế nên khiến người khác đau khổ, bỗng tôi lại có suy nghĩ như thế.

Có những điều trong n.p tôi không hiểu, lại có những điều tôi cảm thấy mình rất tường minh.

Đóng cuốn sách lại.

Mùa hạ vấn vương quanh tôi.

.o0 North Point 0o.
Viết cho những ngày cuối hạ.