Anne tóc đỏ (Review của Tử Đinh Hương)

Bài viết của Tử Đinh Hương đăng trong Nhã Nam reading club

Ngày đầu thu rợp nắng, gió thổi lao xao, tầng mây yên ả, và …tôi gặp Anne ở đó.

Hơi sến sẩm một chút, nhưng dường như ông trời phái cô bé tóc đỏ ấy đến để làm xao lòng tôi thì phải (đến mức mà gặp bất kì thứ gì trên con đường về nhà tôi cũng thấy thân thương lạ).

Với tôi, cuốn sách là một món quà diệu kì lắm. Mỗi một lần chạm tay, tôi đều cảm nhận được hạnh phúc len lỏi khẽ khàng trong từng hơi thở. Ở đấy, tôi đắm mình trong những vạt nắng sớm bình yên và lắng nghe mùi thơm của cuộc sống quanh đây. Ở đấy, tôi nhìn thấy và tìm lại chính mình.

Trong những trang giấy tinh tươm đáng yêu ấy, có những con chữ được chở đi bằng đôi cánh của nhạc và thơ, có những cảm xúc đọng lại trong veo như sương rơi trên giọt nắng, có những niềm vui tuổi thơ vẹn nguyên và mới mẻ.
Anne tóc đỏ dưới Chái nhà xanh là một cuốn sách đáng yêu như vậy đấy. Thơ mộng và dễ thương như những vạt nắng sớm đầu tiên khẽ lọt qua vòm lá.

Không có gì đặc biệt trong thế giới ấy, chỉ là những cuộc sống giản đơn của những con người giản dị với những mối bận tâm ngày thường. Một chái nhà xanh, một cây táo trổ hoa rực rỡ, một vòm anh đào trắng muốt rợp bóng lối đi cả đông tàn hay hạ ấm, những người bạn đáng yêu để sẻ chia và giận hờn, những người hàng xóm dù kì quặc lạ lùng nhưng chân thành và dễ mến, và trên hết có một Marrila-một Matthew đã yêu thương và dạy dỗ Anne bằng tất cả trái tim.

Anne đã đưa tôi đến, cùng cảm nhận và đắm chìm trong từng nhịp thở của bốn mùa nơi Avonlea xinh đẹp ấy.

Mùa xuân nơi ấy bay bay len lỏi qua từng ngóc ngách, hơi thở dập dìu ấy tô vẽ cho ngày dài chẳng vướng u buồn. Thấp thoáng trong trang sách, dường như cỏ bắt đầu xanh hơn, và hoa cúc dại nở vàng khắp triền đồi dọc con đường đi học, khiến bàn tay tôi đặt trên từng trang giấy đều bị mùa níu lại, ngẩn ngơ.

Bằng những con chữ mơ mộng và nên thơ lạ kì, mùa thu chốn Avonlea dệt vàng tâm hồn tôi và Anne. Cảm giác như đất trời đã chạm tay và sóng sánh trong hơi thở. Một con đường rợp bóng những hàng táo trải dài, có tiếng gió nhẹ len lỏi qua tán lá, tiếng bước chân của thiếu nữ giẫm lên những thảm lá vàng khô… Một vẻ đẹp mơ màng và nhớ nhung phủ xuống những lối đi thênh thang, Chái nhà xanh nhỏ bé như chìm trong sắc thu đáng yêu và dễ mến.

Mỗi khi tiết trời mát mẻ, ánh nắng dịu nhạt là tôi mơ màng hồi tưởng lại những giây phút ngất ngây tuyệt vời khi bước vào những trang sách ngày ấy. và tôi biết mình đã phải lòng Anne cùng Chái nhà xanh mất rồi.

Vào một ngày cũng đẹp trời và thơm sực mùi nắng, Anne Shirley lần đầu tiên đặt chân đến Anvolea. Qua con đường gập ghềnh theo những vòng xe tròn quay lăn bánh, Chái Nhà Xanh đã chào đón một cô bé tóc đỏ mơ mộng và đáng yêu hệt như một ngọn gió xuân nồng ấm.

Matthew và Marilla Cuthbert, sau một thời gian bàn tới bàn lui đã quyết định nhận một bé trai từ trại trẻ mồ côi ở Nova Scotia để đỡ đần họ tại nông trang. Và cả hai đã sửng sốt khi thấy bước ra khỏi tàu là một cô bé lắm mồm tên Anne.
Anne Shirley – một cô bé mười một tuổi, tóc đỏ quạch như cà rốt và khuôn mặt đầy tàng nhang – lắm mồm và mơ mộng vô phương cứu chữa. Dù đang làm bất cứ công việc gì, Anne vẫn có thể để trí tưởng tượng của mình bay lên chín tầng mây. Chính vì vậy mà cô luôn vướng vào những chuyện dở khóc dở cười, như khi quên cho bột khi làm bánh hay nêm bánh bông lan bằng dầu giảm đau…Tài nói nhiều của Anne cũng khiến mọi người cảm thấy chóng mặt, với những bài “hùng biện” dài đến vài trang giấy, hay huyên thuyên về những chuyện không đâu tới vài chục phúc đồng hồ. Tất cả những điều đó đã làm nên một Anne-của-Chái-nhà-xanh.

*
Tôi thích đọc về Anne và lọt thỏm dưới tán cây nghe tiếng lá khua xào xạc, hít hà mùi thơm tỏa ra từ trang sách. Những con đường, những tàng cây, những đóa anh đào trắng muốt ở Chái Nhà Xanh cứ như thế bay bay theo gió, tràn qua tán lá, thổi đầy tâm hồn tôi – mát rượi và trong veo.

Anne can đảm. Anne thất thường. Anne hay đùa cợt, mặc dù thường là không cố ý. Anne thông minh, nhưng không kiêu căng. Anne thân thiện và chu đáo. Anne đáng yêu như những hạt mưa bụi lất phất ngày xuân.

Anne với trái tim trong sáng và tâm hồn thánh thiện, biết rung động trước mọi cái đẹp của cuộc đời, lúc nào cũng căng tràn sức sống và lạc quan. Có lẽ vì thiếu thốn tình cảm và phải sống khổ sở từ bé, nên Anne nâng niu từng phút giây hạnh phúc, nâng niu từng cảnh vật và thích thú trước mọi thứ. Cô bé hân hoan khi gặp một người ban tâm giao, thích được chia sẻ niềm vui sướng của mình với Diana bởi bởi cô bé nghĩ nếu chia cho bạn một phần, “phân nửa của cô sẽ có vị ngọt ngào hơn gấp đôi”; Anne háo hức tột cùng khi được đi cắm trại, đi hòa nhạc, được mặc áo đẹp, ăn ngon… Cô bé cũng hạnh phúc khi nhìn ngắm những cảnh đẹp xung quanh mình. Mỗi sự thay đổi của tự nhiên – phút giao mùa, chiếc lá phong rụng, hay chỉ là từ ngày sang đêm, từ đêm sang ngày – Anne đều thấy thật kì diệu và đáng quí.

Anne với trí tưởng tượng không giới hạn, Chái nhà xanh qua đôi mắt của Anne trở thành thiên đường. Cô bé mơ mộng và lãng mạn ấy luôn tưởng tượng rằng mọi vật đều có tâm hồn, có cảm xúc. Anne thích tự mình đặt tên cho từng cái cây, hồ nước, cho con đường…, Đại lộ trên đường về trở thành Đường Trắng Hân Hoan, Hồ Barry được đặt thành Hồ Nước Lấp Lánh, cô bé gọi cây phong lữ là Bonny và cây anh đào là Nữ Hoàng Tuyết. Anne thích vẫy gọi chúng mỗi sáng thức dậy, thích thì thầm tâm sự và vui chơi cùng chúng. Và trong thế giới ấy, Anne thực sự trở thành một cô công chúa tóc đỏ đáng yêu nhất trên đời.

Anne dù mồ côi, luôn khó khăn và thiếu thốn nhưng đã vượt lên tất cả bằng trí tưởng tượng của mình. Cô bé tưởng tượng ra những thứ mà mình không có, vui với điều đó để lạc quan và yêu đời hơn. Khi gặp một việc đau buồn, cô bé sẽ tưởng tượng ra những điều tốt đẹp và hoàn toàn chìm đắm vào đó.

Tôi chợt thấy mình những ngày bé khi nhìn Anne trò chuyện với từng hàng cây, khóm cỏ. Cảm giác như tôi cùng cô bé đang ngủ dưới những vòm cây lao xao gió, đắm mình trong nắng và xoay tròn giữa ríu rít tiếng chim.
Rồi nhẹ nhàng lắm, những cảnh vật quanh tôi bỗng chốc trở nên thân thương lạ kì. Tôi bắt đầu ngồi ngắm lá cây, cảm nhận từng cơn gió mơn man qua da và hít hà mùi thơm của nắng. Giống như cảm giác của Anne khi lần đầu tiên đặt chân đến Chái Nhà Xanh vậy đó, cái gì cũng đẹp và đáng yêu.

Tôi thấy yêu con đường về nhà trọ của mình, như Anne yêu con Đường trắng hân hoan đã dẫn lối cô đến Chái Nhà Xanh, nơi “rợp bóng những hàng táo trải dài, che phủ trên đầu là cả một vòm hoa trắng như tuyết, tỏa hương ngào ngạt”; tôi yêu những khóm hoa giấy xinh xinh trước cổng như Anne yêu cây anh đào nở hoa trắng bên ngoài cửa sổ ở chái đông với tên gọi Nữ Hoàng Tuyết…Bỗng chốc, cả thành phố với tôi trở nên gần gũi và dễ mến. Quán cà phê mùa hè bình yên bên vệ đường. Con bồ câu béo ú đậu lên mặt bàn, như ngóng trông ai đó bên cốc cà phê thơm phức. Và những tán cây xanh vẫn muôn đời rì rào, tưởng chỉ cần với tay là chạm ngay được vào gân lá.

Và tôi muốn yêu.

Như người ta vẫn hay nói đấy, book is magic. Và khi Anne đến bên tôi, tôi biết cuộc sống của mình giờ đây đã có phép màu.

Những vấp ngã, những buồn đau xảy đến với tôi có lẽ sẽ mang một màu khác. cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu tôi nhìn chúng bằng những điều tốt đẹp, những thất bại chẳng bao giờ là trở ngại, nếu tôi biết yêu đời và lạc quan. Hạnh phúc hay đau khổ còn phụ thuộc nhiều vào đôi mắt người nhìn và tâm hồn người đó. Không vui sao khi luôn tận hưởng mọi điều bằng hết trái tim, như Anne. Có lẽ đó là điều chỉ xảy ra ở thế giới trẻ thơ, nơi những đứa trẻ buồn bã vì bị cấm cửa đi chơi chứ không cần âu lo vì những thứ xô bồ hối hả. Nhưng mà, người ta dù lớn đến đâu, thì vẫn có một góc nhỏ nhiều sắc màu trong tim mang tên thơ bé. Tôi tin như thế, bởi không có một con người già cỗi, chỉ có một tâm hồn già cỗi.Rằng cuộc sống dẫu có khắc nghiệt nhưng đừng bao giờ thôi mơ mộng bởi niềm vui luôn đến từ lòng tin và hy vọng; rằng người ta sẽ phí phạm cuộc sống đến mức nào nếu không thể tìm thấy niềm vui từ những điều bình dị nhất; và rằng cuộc sống luôn có những điều mới mẻ để ta khám phávà tận hưởng; rằng những mơ mộng sẽ tô thêm nhiều màu sắc cho tâm hồn ta.
Cuộc sống ngắn ngủi, thời gian để vui vẻ còn không đủ, sao ta có thể để mình buồn mãi đây.

Và bạn tin không, một tôi từng vô cùng u ám của ngày xưa, bây giờ có thể mang đến niềm vui cho những người mà tôi yêu mến. Tôi thấy hạnh phúc biết bao, ít nhất là lúc này, bởi tôi biết mình đã đổi thay.

*

Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh đến với tôi diệu kì và bất ngờ tựa một cơn mưa rào cuối hạ, như một cơn gió thổi bay những nóng nực trong tim. Có Anne khiến mỗi ngày trôi qua dễ thương hơn, khiến tiếng cười rộn ràng hơn, khiến tâm hồn như trẻ lại. Dường như ở một nơi nào đó trong lòng tôi mềm hẳn đi, nhẹ nhàng hơn, hiền hòa hơn.

Thứ cảm giác Anne mang đến bên tôi tươi mới tựa như lúc tôi vừa thức giấc sau một giấc ngủ dài, thấy mùa thu đã khẽ khàng đến bên ô cửa và nghe tiếng chim ríu rít đan vào từng kẽ lá; tinh khôi trong vắt như những cơn gió đầu ngày ùa đi khắp nẻo, nhào vào những tán lá đung đưa xào xạc rồi khua mấy chiếc móc áo va vào nhau leng keng…Và nhẹ nhàng lắm, như mùi thơm dịu dàng của khóm hoa trước nhà quyến luyến lưu lại trên đôi má.

Như những gì trước kia tôi đã ngóng trông, trời đã thôi không mưa nữa, những nỗi buồn không phải đọng lại như những vũng nước lấm lem. Và mỗi ngày thức dậy, nắng sẽ vàng ươm và ngọt ngào như mật, bốc hơi nỗi buồn bay đi xa, xa tít.

*

Cuốn sách đẹp, nét đẹp đáng yêu cám dỗ trái tim nhạy cảm của những kẻ thích mơ mộng. Cái đẹp da diết của cuốn sách khiến người ta tạm quên đi cuộc sống bộn bề, tấp nập mà trở thành một đứa trẻ hồn nhiên ngủ quên giữa đất trời và cây cỏ.

Lật giở từng trang sách vào một chiều thu, lặng lẽ thả hồn bâng khuâng bên cửa sổ và nghe những cơn gió thu đầu mùa chạm khe khẽ, hay ngồi trong một góc vắng nghe lá rơi bên nắng chiều, bất chợt tôi thấy mình bình yên lạ lùng …

(Có một góc nhỏ trong tim, nơi tôi đặt Anne vào đấy, và bất kể thời gian có trôi vô tình, cô bé sẽ chẳng bao giờ tan biến.)

Leave a Reply

%d bloggers like this: