ANNE TÓC ĐỎ – MẶT TRỜI CỦA NHỮNG TÂM HỒN BUỒN CHÁN

Anne…
Khóm thủy tiên bé bỏng, một định mệnh, một may mắn xuất hiện ở Chái Nhà Xanh.
Một chú chim chích thỏa thích vui mừng trong từng bụi cây, tận hưởng hương vị thanh bình.
Có khi em là ánh nắng tinh nghịch, nhảy nhót trên những vòm anh đào trắng muốt, đùa vui trên những bông hoa táo nhỏ xinh.
Có lúc em hệt như giọt sương long lanh trước ánh hồng ban mai, tỏa sáng, rực rỡ, xinh yêu.
Anne, cô bé mồ côi đến với Chái Nhà Xanh trong sự nhầm lẫn định mệnh từ trại trẻ, em chẳng phải là bé trai được mong đợi, em là một cô bé đặc biệt. Em từng chẳng thuộc về ai, em là Anne thân thương với một trí tưởng tượng độc đáo. Nhưng, giờ em là Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh.

Với Anne, mọi thứ đều trở nên thật kì lạ, thật bí ẩn, thật diệu kì biết bao. Em đặt tên cho tất cả mọi vật em thích thú: Nữ Hoàng Tuyết – cây anh đào trước nhà, Hồ Nước Lấp Lánh – hồ Barry, con đường Tình Nhân, Rừng Ma Ám,… Mọi vật với em có linh hồn, em muốn gọi tên chúng, để chúng không cảm thấy tổn thương khi ai đó gọi chúng là vật này, vật kia. Em tận hưởng mọi thứ ở Chái Nhà Xanh như lần đầu và cũng như lần cuối em nhìn thấy chúng. Chẳng có gì bất ngờ khi người ta thấy em sững sờ, có khi bàng hoàng, lúc thảng thốt, đôi mắt mở to mơ màng… em lại đang cảm nhận điều kì diệu nào đó từ vạn vật đấy. Vẻ đẹp nguyên sơ của nơi đây khiến em khao khát, khao khát được đắm chìm, và em, em đắm chìm trong thế giới của riêng mình, nơi mà vạn vật sống động, đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Em ngồi bên bậu cửa lặng ngắm những cánh anh đào, những tia nắng vờn trên tóc mai.
Em không giống như những đứa trẻ khác, em có một trí tưởng tượng phong phú, một tâm thức nhạy cảm, tinh tế. Em thường lạc vào những câu chuyện cổ tích do mình vẽ ra, à mà có khi chẳng phải do em vẽ ra mà vốn dĩ nó ở trong em, trong những giấc mơ em, trong đôi mắt lấp lánh với ánh nhìn tò mò về vạn vật. Những câu chuyện của em cuốn hút những đứa trẻ, cuốn hút đến lạ kì. Sự mộng mơ của em khiến người ta thương em, muốn em cứ tíu tít, líu lo bên cạnh mình dẫu cho em đôi khi ngờ nghệch, dẫu cho ngôn ngữ có chút đao to búa lớn, có khi nhập nhằng và khó hiểu. Anne thân yêu, em chính là một tia sáng tinh nghịch, cuốn hút mọi người bằng tất cả sự thi vị trong em.
Anne tự do, Anne bay bổng, Anne chẳng bao giờ thuộc về nơi gò bó, chật hẹp. Em vẫn là em, dù bao lần cố gắng trở thành đứa trẻ mẫu mực đi chăng nữa. Ngay cả Marilla cũng phải thừa nhận điều đó sau bao năm thấy nỗ lực rèn dũa em thành đứa con gái mẫu mực.

Chái Nhà Xanh – chốn yên bình, lặng lẽ từ ngày có Anne hệt như có một ngọn gió mới. Từ giây phút ngón tay Anne chạm vào bàn tay thô ráp của Marilla, có lẽ Anne đã gieo vào vùng đất này sự ngọt ngào, ấm áp, dễ chịu mà từ trước tới nay chưa từng có. Đó là Rachel Lynde – bà hàng xóm khó tính buông lời chế giễu ngoại hình em (phần nhiều vì mái tóc đỏ lạ lẫm của em) thì sau đó, bằng tất cả sự chân thành, Anne đã khiến Lynde phải thương em, thương cả những điều đặc biệt khác thường của em. Đó là Matthew, người đàn ông sống lặng lẽ và tách biệt với bên ngoài, đã vượt qua nỗi sợ hãi giao tiếp với người lạ, để tìm mua cho bằng được chiếc váy mà em muốn. Sau này còn có bà Barry, bà dì Barry nữa,… Mọi người kể cả những người khó tính nhất đều đã thay đổi và mở rộng lòng bao dung cho tâm hồn ngây thơ, đáng yêu này.
Anne, em đặc biệt không chỉ bằng trí tưởng tượng và lòng đam mê với mọi vật, em đặc biệt khi em là chính em, em đã dạy mọi người biết yêu thương. Và người nhận được nhiều nhất từ sự đặc biệt của em, chính là Marilla. Em khiến bà gần như muốn phá lên cười, dù em đang cãi nhau với bà Lyne về vẻ ngoài của mình, chỉ vì đó là điều mà bà cũng muốn làm bấy lâu. Em mang đến cho bà những nụ cười, giấu giếm và cả sảng khoái, bằng sự ngây ngô vụng về mà rất đỗi chân thật. Em còn dạy Marilla khóc. Trái tim Marilla quặn lại, thở hổn hển, cổ nghẹn ứ như có ai đó bóp chặt khi bà tưởng bà mất đi Anne khi cô bé rơi từ mái nhà xuống trong một lần đùa nghịch. Marilla đã yêu em. Quyết định cho em đi học xa, rời khỏi vòng tay của mình khiến Marilla buồn, một nỗi buồn mà trước nay bà chưa từng có. Anne như chú chim nhỏ líu lo, quấn quýt bên bà, mỗi ngày đều nghe bà quở trách. Trong phút chốc, bà cảm giác như sắp mất đi một thứ gì đó, bà đã nâng niu hình hài bé bỏng đó, dẫu cho bà yêu Anne nhưng chẳng bao giờ bà thôi gắt gỏng về em. Marilla yêu em nhưng bà lo sợ tình yêu ấy sẽ khiến bà nuông chiều con bé quá mức. Chẳng ai có thể tin rằng bà đã vùi mặt vào gối, khóc nức nở, điều mà khi bình tĩnh lại, bà thấy thất kinh khi xúc động đến thế vì một sinh linh tội lỗi. Anne là ai? Em là ai mà lại khiến người ta khóc, cười vì em? Phải chăng em là thiên thần, một thiên thần giống như em tưởng tượng, em gieo khắp nhân gian giọt yêu thương.
Nhưng hơn tất cả, em khiến Marilla biết yêu thương, biết trăn trở, biết ngượng nghịu trước cử chỉ thân mật em trao. Trái tim nguội lạnh dần ấm áp và cuối cùng rộng mở để lưu giữ hình ảnh bé bỏng của cô bé mà bà đón nhận. Anne từng nói với bà về cảm giác rùng mình khi bắt gặp một vẻ đẹp hoặc hạnh phúc của em. Marilla đã cho đó là một điều nhảm nhí của trẻ con. Vậy mà Marilla đã rùng mình vì cảm giác ngọt ngào bất ngờ ập đến khi em hôn lên má bà.

Anne có bao giờ buồn không? Em có nỗi buồn của riêng mình, những nỗi buồn kì lạ mà em lại chẳng đau buồn quá lâu vì em có một thế giới sinh động. Anne tình cảm nhưng Anne cũng vô tâm, Anne chăm chỉ nhưng Anne cũng vụng về, Anne thương yêu và có cả Anne lạnh lùng,… Đó mới là Anne. Phức tạp, kì quái nhưng ấm áp và long lanh. Người ta yêu Anne bởi Anne luôn là chính mình.
Phút giây mà Anne chuyển từ một đứa trẻ trở thành thiếu nữ, đã có khi Marilla sợ mất em, sợ em không còn là em nữa. Marilla sợ khi em ít nói, Matthew sợ em bỏ quên sự lãng mạn của mình. Nhưng không, vẫn luôn là Anne, chỉ là Anne đã có chút trưởng thành, dù những câu chuyện tưởng tượng kì lạ của em cũng vơi dần đi, dù những ý nghĩ kì quặc cũng mất dần, dù cho sự chín chắn thay thế cho vụng về thì Anne vẫn vẹn nguyên lòng yêu đời, sự say mê với đời.

Anne không chỉ là chú chim bé bỏng mang tiếng hót tươi vui và nguồn năng lượng tràn đầy sức sống cho những người ở vùng đất yên bình kia. Anne chính là đã mang sự lạc quan, yêu đời, yêu sống cho bất cứ ai khi lật mở từng trang sách, theo dõi hành trình sống của cô bé. Cuộc sống u buồn, tẻ nhạt sẽ như trở nên thú vị, ngập tràn hạnh phúc hơn vì Anne đã mang tới những tia nắng ấm áp cho những trái tim. 
Bạn đã tìm được mặt trời cho riêng mình chưa? Nếu chưa, hãy để Anne trở thành mặt trời của bạn nhé 😘

Leave a Reply

Your email address will not be published.