Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh – Trần Thị Trúc Chi [Mọt sách Nhã Nam 2017]

Đó là một cuốn sách mà chắc chắn rồi những năm tháng sau này, khi tôi chẳng còn những niềm hứng khởi tràn trề của tuổi trẻ, tôi vẫn sẽ say mê, nâng niu, như lần đầu tôi đọc trong một nhà sách thuở còn là sinh viên, cuốn sách ấy chính là “Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh”.

Tôi vẫn nhớ khi còn bé, tôi được xem một bộ phim hoạt hình kể về cô bé Anne tóc đỏ, một cô bé mồ côi sống với nhiều gia đình, sau đó được hai anh em Mathew Marilla Cuthbert nhận nuôi và đã cho cô bé một mái nhà và tình yêu gia đình thật sự. “ Một đứa trẻ chừng mười một tuổi, mặc một chiếc váy rất ngắn, rất chật, rất xấu bằng vải pha len màu xám vàng. Con bé đội chiếc mủ thủy thủ nâu bạc màu, và bên dưới cái mũ là hai bím tóc đỏ rực rất dày buông dài phía sau lưng.”  Một cô bé tính tình bộp chộp, miệng nói liếng thoắng mà không hề mệt mỏi, với “ khuôn mặt nhỏ, trắng và gầy, lại còn nhiều tàn nhang; cái miệng rộng và đôi mắt to cũng không kém, nửa lấp lành xanh lá, nửa xám đầy tâm trạng”,  và cô bé ấy thì có trí tưởng tượng vượt xa những gì người khác mong đợi, tôi đã xem không sót một tập nào, cho tới tận lúc học năm hai đại học, khi lần đầu cầm được quyển sách mà mình mong có được tôi đã vui tới nỗi cả đêm đó tôi chẳng thể làm được việc gì khác là lật từng trang sách, nâng niu từng chữ trong đó bằng đôi mắt và cả trái tim của một con người mất quá nhiều thời gian chờ đợi ngày quyển sách ấy xuất bản. Tôi có đôi nét giống Anne, đương nhiên tóc tôi không đỏ rồi, điều tôi bắt gặp chính mình trong cô bé ấy chính là cái thói mơ mộng tận mây xanh và luôn gặp phải những rắc rối bằng chính sự mơ mộng của mình. Anne đã phải một mình đi qua khu rừng Ma Ám vào “một buổi tối tháng Sáu, khi vườn cây ăn quả lại bung sắc hồng, khi những chú ếch ca vang khúc nhạc ngọt ngào trong vắt từ các đầm lầy đầu nguồn Hồ Nước Lấp Lánh và không khí thấm đẫm mùi hương của những cánh đồng cỏ ba lá và rừng linh sam thơm”, đó chỉ là một khu rừng bình thường  như bao khu rừng khác trên đảo Hoàng Tử Edward nhưng qua trí tưởng tượng của Anne đã trở thành một khu rừng đầy rẫy những bóng ma kỳ dị ma quái khiến cô bé sợ tới nỗi tuyên bố với bà Marilla rằng mình sẽ hài lòng với những gì tầm thường. Rồi vì một lần đóng vai tiểu thư Hoa Loa Kèn, trôi lững lờ trong con thuyền đáy bằng và phải trả giá là suýt mất mạng nếu không có Gilbert Blythe đến cứu kịp thời, chính là người ban đầu Anne ghét cay ghét đắng và sau này cũng chính là người gắn bó cả cuộc đời cùng cô. Tôi từng ganh tị với những ai sống ở đảo Hoàng Tử Edward, vì ở đó thiên nhiên hoàn toàn có thể chinh phục những ai khô khan nhất, nhưng sau đó tôi nhận rằng, thiên nhiên ở bất kỳ nơi nào đó, tùy vào cách cảm nhận của mỗi người, mà sẽ trở nên gắn bó hay không, đề rồi ta có xem nơi đó là một mái nhà hay không, và tôi thôi không ganh tị nữa.

Với tôi, “ Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh” không đơn thuần là một quyển sách thiếu nhi bán chạy nhất mọi thời đại, mà đó là cả một niềm tin vào sự kỳ diệu của thế giới tuổi thơ, là quyển sách mà tôi muốn có nhất trong tủ sách của mình, là những hôm nhịn ăn sáng để dành tiền mua sách, vì với một đứa như tôi thời điểm đó, mua một quyển sách với giá sáu mươi tám nghìn đồng là cả một vấn đề, là quyển sách gắn kết tôi với Nhã Nam những năm tháng sau này, vì kể từ ngày tôi có “Anne tóc đỏ dưới Chái Nhà Xanh”, tôi luôn mua sách do Nhã Nam phát hành , và đương nhiên, bây giờ số lượng sách của Nhã Nam trong nhà tôi đã vượt qua số lần nhớ được của tôi, và tôi rất vui vì điều đó. Cảm ơn Nhã Nam đã chọn xuất bản Anne tóc đỏ, để tôi và nhiều người cảm mến cô bé có thể gặp lại tuổi thơ mình trong những trang sách kỳ diệu ấy !

1 điểm2 điểm3 điểm4 điểm5 điểm6 điểm7 điểm8 điểm9 điểm10 điểm (3 chấm điểm, trung bình được: 5.67 , số người bình chọn 10)
Loading...

Leave a Reply

%d bloggers like this: