7 CUỐN SÁCH TUYỆT HAY VỀ TÌNH CHA CON

Mừng #ngày_của_bố sắp tới, Bồ Câu xin được giới thiệu đến các bạn những cuốn sách tuyệt hay tôn vinh tình cha con.

CON YÊU BỐ CHỪNG NÀO (Sam McBratney, Anita Jeram minh họa | Trang Hải dịch)

Đôi lúc, khi yêu một ai đó nhiều ơi là nhiều, ta sẽ muốn tìm mọi cách để diễn đạt những cảm xúc tuyệt vời đang tràn ngập lòng mình. Ấy thế nhưng Thở Nâu Bố và Thỏ Nâu Con đã khám phá ra rằng: yêu thương không phải một thứ để đo lường.
Câu chuyện về nỗ lực bày tỏ tình yêu của hai bố con nhà thỏ đã trở thành một hiện tượng xuất bản với số lượng bán ra hơn 33 triệu bản trên toàn thế giới, biến cuốn sách trở thành một tác phẩm thiếu nhi kinh điển thời hiện đại.

BỐ TÔI LÀ MỘT ÔNG GẤU (Nicola Connelly | Đặng Thanh Giang dịch)

Trong mắt những em bé, bố mình là như thế nào nhỉ?
Bố cao và to như một ông gấu. Bố mềm và ấm như một ông gấu.
Bố tôi… đích thực là một ông gấu!
Ấm áp và nồng nàn, như tình cảm mỗi ông bố dành cho con. Lời thoại ngắn và hợp với tâm lý tiếp thu của trẻ, tranh vẽ dịu dàng và nồng ấm. Cuốn sách nằm trong bộ Những bài ca gia đình ấm áp do Nhã Nam phát hành.

BA ƠI, MÌNH ĐI ĐÂU? (Jean–Louis Fournier | Phùng Hồng Minh dịch)

“Ba ơi mình đi đâu?” đã mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt, của thất vọng… Nhưng lối dẫn dắt của Jean-Louis Fournier, một bậc thầy trào phúng đen, lại khiến ta phải cười, phải khóc, phải suy ngẫm và khi gấp sách cũng chính là lúc ta thôi bi lụy. Bởi chính ông, người cha có tới “hai ngày tận thế”, bằng cuốn sách mỏng nhưng lay động tâm can này, đã thắp lên niềm vui sống căn bản, dù mong manh nhưng không bao giờ lụi tắt.
“Một cuốn sách nhỏ để đến với điều cốt tủy.”

BỐ CON CÁ GAI (Cho Chang – In | Nguyễn Thị Thu Vân dịch)


Có những câu chuyện mãi được yêu thương, và nằm trong trái tim bạn đọc suốt năm này qua năm khác… Bố con cá gai là một câu chuyện như thế, trong trái tim độc giả Hàn Quốc, suốt nhiều năm nay. Ở đó có một em nhỏ đã chiến đấu với bệnh hiểm nghèo từ lúc lên ba, giờ em gần mười tuổi. Hãy khoan, đừng vội buồn! Vì em bé này sẽ chẳng làm bạn phải buồn nhiều. Em chịu tiêm rất giỏi, em không khóc, ngoài những lúc mệt quá ngủ thiếp đi, em còn bận đỏ bừng mặt nghĩ tới bạn Eun Mi kẹp-tóc-hoa, bận xếp hình tàu cướp biển, bận lật giở cuốn truyện Bảy viên ngọc rồng… Nhưng bố em thì khác, một ông bố làm em nhỏ của chúng ta phiền lòng quá nhiều, cũng làm những ai dõi theo “bố con cá gai” phải buồn không ít, có khi buồn quá hóa giận! Ông bố ấy đích thị là bố cá gai – một cá bố rất kỳ lạ – cả nguồn sống chỉ co cụm quẩn quanh cá gai con tí xíu. Như một ông bố ngốc!

CATHERINE CÔ BÉ ĐEO MẮT KÍNH (Patrick Modiano & Sempé | Hoàng Nhụy dịch)


Catherine Certitude thật may mắn khi có thể cùng lúc sống trong hai thế giới khác nhau: thế giới thực tế gồ ghề, sắc cạnh khi đeo kính và thế giới êm ả, dịu dàng khi không đeo kính, nơi cô bé thả sức khiêu vũ hệt như trong một giấc mơ. Những năm tháng vắng mẹ, cô bé cùng người bố “chẳng rõ làm nghề gì” đã trải qua một cuộc sống lặng lẽ nhưng tràn đầy yêu thương, không hiếm những sự kiện gay cấn kèm theo tình tiết bí ẩn giữa một Paris luôn cổ kính, trầm lắng và thơ mộng.

MỘT NGÀY CỦA BỐ (Thụ Nho, Thái Mỹ Phương minh họa)


“Ngày nảy ngày nay, có một ông bố như bao ông bố khác…
Hằng ngày đi xe máy, hình như là một chiếc honda dream cà tàng, theo một tuyến đường nhất định, và vượt qua:
– nhiều đèn xanh đỏ
– nhiều chú công an giao thông
– đôi cây xăng cứ liên tục tăng giá
– nhiều đám tắc đường
– vô số vỉa hè
– và biết bao khói bụi không rõ nồng độ có vượt mức cho phép hay không…
để đưa con đến trường.
Đây là câu chuyện về ông bố bình thường ấy, dù có nhiều cảnh tượng khác biệt, nhưng hầu như vẫn là một ngày dài dằng dặc…”
Một ngày của bố bắt đầu như thế. Phải rồi, một ngày của những kẻ làm cha làm mẹ sẽ luôn bắt đầu bằng cái công việc tưởng chừng nho nhỏ nhưng luôn cần sự nhẫn nại vô hạn ấy. Mỗi buổi sáng trên khắp mọi nẻo đường, mọi con phố, đoàn quân những bố những mẹ, chở xe máy đưa con tới trường. Sau yên xe, những đứa trẻ, vai đeo cặp xách to cộ, xoè tay bám eo người lớn, và cái xe cứ thế lao đi, luồn lách trên những con đường ngập ngụa người và khói xe.

NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG GỬI (Susie Morgenstern | Ngân Hà dịch)


Ernest là một cậu bé 10 tuổi, đẹp trai và học giỏi. Tuy nhiên, tuổi thơ của cậu bé lại thật buồn. Mẹ cậu mất ngay khi sinh cậu, còn cha cậu đã bỏ đi không trở về.
Ernest sống với bà trong một chuỗi ngày bằng lặng, buồn chán, nhịp điệu không thay đổi. Không có gì để chơi dù là ti vi hay điện thoại.
Nhưng rồi, một bạn gái tên là Victore de Montardent mới đến lớp. Cô bé đã dành tình yêu mến đặc biệt cho Ernest. Nhờ có Victore, niềm vui trong cuộc sống đã đến. Và Ernet đã khám phá được nhiều điều bí mật trong thế giới của mình, để rồi tìm lại được người cha.

Leave a Reply

%d bloggers like this: