CÔNG THỨC NẤU ĂN TẶNG CON GÁI | Gong Ji Young

CÔNG THỨC NẤU ĂN TẶNG CON GÁI | Gong Ji Young


“Sống cũng như bước đi vậy.
Chỉ cần con cứ bước tiếp là được. Chỉ cần con sống ở hiện tại, ở ngay khoảnh khắc này thôi.
Hãy biến khoảnh khắc con đang sống thành khoảnh khắc trung thực nhất, ý nghĩa nhất, đẹp đẽ nhất, lương thiện nhất, thú vị nhất và đáng quý nhất.”





CÔNG THỨC NẤU ĂN TẶNG CON GÁI | Gong Ji Young

TAROT – LÁ BÀI CHUỘC TỘI

TAROT – LÁ BÀI CHUỘC TỘI


“Phan Tiểu Nguyệt mấy bữa nay không nuốt nổi cơm, cả ngày lo ngay ngáy. Còn nhớ hơn mười năm trước có người từng xem bói, nói chị ta phúc dày mệnh mỏng, được nhiều mà cũng mất nhiều, tiền vào như nước nhưng không có phúc hưởng. Vì thế chị ta đến nay đều ngầm thách thức lời phán đó, ăn những món ngon nhất, mặc những thứ quý nhất, dùng đồ tốt nhất, có điều lòng vẫn căng như dây đàn. Chính sợi dây đàn đó dường như nguyền rủa cuộc sống cơm ngon áo đẹp của chị ta, khiến chị ta không tài nào vui vẻ nổi.”


TAROT – LÁ BÀI CHUỘC TỘI

Là tập thứ ba trong bộ ba tiểu thuyết về cô nàng thám tử khả ố dùng bài tarot như mánh lới phá án Đỗ Xuân Hiểu, TAROT – LÁ BÀI CHUỘC TỘI tiếp tục khẳng định ám ảnh đặc biệt của tác giả Chương Nhiễm Nhiễm với số phận những người phụ nữ thời Dân quốc, và rất có thể là cả thời nay. Bất luận chính hay tà, xấu hay đẹp, yếu đuối hay mạnh mẽ, bọn họ đều bị xã hội, người thân, thậm chí chính người đàn ông của mình dày xéo, để rồi kẻ nhu nhược thì trở thành những xác chết nhan nhản trong truyện, người kiên cường thì dựa vào thứ khôn ngoan trời ban cho phái yếu tự vực mình dậy để sống cuộc đời mới, để trả thù đời trả thù người, hay để đâm vào một con ngõ tối tăm hơn…

Yu Jin lớn – Yu Jin bé _ Lee Geum Yi | Hà Linh dịch

Yu Jin lớn – Yu Jin bé _ Lee Geum Yi | Hà Linh dịch


“Bên ngoài không biết từ khi nào trời đã đổ mưa. Cứ mỗi khi đi qua nơi nào sáng đèn đường là lại thấy những hạt mưa va vào cửa sổ, chảy xuống thành một vệt dài. Thức dậy một mình, tâm trạng hưng phấn đã biến đâu mất, chỉ để lại nỗi buồn. Cứ như không phải tôi đã bỏ nhà đi mà là tôi đang ngủ ở nhà thì tỉnh dậy, thấy cả nhà đã bỏ tôi lại một mình mà đi đâu mất. Có lẽ cuộc đời tôi sẽ mãi mãi quanh quẩn trong màn mưa.”




Yu Jin lớn – Yu Jin bé _ Lee Geum Yi | Hà Linh dịch

Ảnh: Quỳnh Quỳnh

‘Từ thăm thẳm lãng quên’ – sự lơ lửng của những mảnh vỡ ký ức

‘Từ thăm thẳm lãng quên’ – sự lơ lửng của những mảnh vỡ ký ức

Bài gốc đăng tại đây

Chủ nhân Nobel Văn chương 2014 khiến người đọc day dứt về cuộc gặp gỡ trong quá khứ. Ký ức ấy được gợi ra, tạc vào cảm xúc độc giả bằng ngôn ngữ tinh tế.

Sau cuốn Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối, một tác phẩm khác của Patrick Modiano vừa được xuất bản ở Việt Nam là Từ thăm thẳm lãng quên. Tác phẩm của nhà văn người Pháp luôn nhẹ nhàng như một bản nhạc phát trong quán chiều nhàn rỗi, còn độc giả là những vị khách sẵn lòng dành thời gian lắng nghe nhịp điệu dặt dìu, hoài niệm.

Từ thẳm thẳm lãng quên là câu chuyện về những dòng hồi ức tưởng chừng nhẹ nhàng về cuộc gặp gỡ từ ba thập kỷ trước. Những nhân vật có người dễ dàng quên chuyện cũ, có người vĩnh viễn bị quá khứ ám ảnh.

Mọi chuyện bắt đầu vào những năm 1960 của thế kỷ 20, khi người kể chuyện giấu tên gặp gỡ Jacqueline và Van Bever. Nếu Van Bever là người đàn ông hơi trầm lắng thì Jacqueline là một cô gái táo bạo, mang trong mình sự nổi loạn. Cả ba người cùng sống trong khu nhà trọ. Sau nhiều lần trò chuyện ở quán cà phê trên phố Dante, họ dần trở nên thân thiết.

Người kể chuyện (nhân vật tôi) ngày càng hình thành một tình yêu mơ hồ với Jacqueline. Thế nhưng Jacqueline chỉ dành tình cảm cho Van Bever. Dẫu vậy, cô đã nhờ nhân vật tôi lấy cắp tiền của nha sĩ Cartaud nhằm giúp mình đến được vùng đất Mallorca như ước nguyện. Mọi việc hoàn thành đúng dự tính của người đẹp. Jacqueline ra đi cùng nhân vật tôi, họ dừng chân ở London, Anh và gặp Peter Rachman – một người đàn ông trung niên giàu có yêu văn chương. Peter Rachman sẵn sàng bỏ tiền để nhân vật tôi sáng tác, đổi lại Jacqueline phải tham gia những buổi tiệc của ông ta. Mâu thuẫn dần hình thành khiến Jacqueline và nhân vật tôi chia tay.

30 năm sau, trong một bữa tiệc, người kể chuyện gặp lại Jacqueline, lúc này đổi tên mới là Thérèse Caisley. Hình ảnh Jacqueline tồn tại trong tâm trí anh ngày xưa hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một phụ nữ quý phái và nhã nhặn. Suốt hôm ấy, họ vờ như không quen nhau. Lúc tàn tiệc, hai người lén gặp nhau trong ô tô, ôn lại quãng thời gian cũ. Ngày hôm sau, khi nhân vật tôi trở lại tìm Jacqueline, nàng đã cùng chồng rời Paris để sang Mallorca.

Một thời gian dài sau đó, người kể chuyện cũng bặt tin Thérèse Caisley. Tất cả quá khứ, hiện tại, tương lai đều chìm vào quên lãng.

Những người đàn ông đến với Jacqueline đều hiểu mình chỉ là một trạm dừng trên hành trình đi đến Mallorca của nàng. Nhưng rốt cuộc, Mallorca vẫn không phải là vùng đất mang đến cho nàng sự thỏa mãn. Nó chỉ là một điểm đến trên hành trình quên lãng quá khứ của Jacqueline. Cả cuộc đời nàng trốn chạy để chối bỏ quá khứ, trong khi nhân vật tôi lại bị ám ảnh ở hiện tại. Hai nhân vật này là điển hình cho cách sống của con người sau Chiến tranh Thế giới thứ hai. Họ có chung bộ mặt hoang mang, luôn tự vấn về sự tồn tại của mình, phủ nhận ngày hôm qua để hướng tới những điều tươi sáng ở tương lai, để rồi, họ vẫn rơi vào bế tắc.

Không thiên về hành động, hay tình tiết, Patrick Modiano viết nên cuốn tiểu thuyết bằng một lối trần thuật đơn giản nhưng tinh tế. Theo dòng suy tưởng của người kể chuyện, những tên người, tên đường phố, mùi hương, khung cảnh tựa như những mảnh vỡ lần lượt được chắp nối. Trên phông nền cũ kỹ đó, nhân vật tôi không phải tâm điểm, anh ta lặng lẽ đứng bên ngoài quan sát, đôi khi trở nên vô hình và nhạt nhòa đến mức sự tồn tại của anh không gây ảnh hưởng đến một ai khác.

Đốm sáng trong cuộc đời nhàn nhạt ấy chính là tình yêu của anh dành cho nàng Jacqueline. Tình yêu ấy xuất phát từ một nỗi ám ảnh chung – quá khứ, dệt nên mối quan hệ kỳ lạ giữa thực tại và quá khứ. Quãng thời gian 30 năm chập chờn hiện lên qua vài cảnh tượng tại Paris, London, đại lộ lớn và phòng khách sạn tồi tàn. Tất cả những gì Patrick Modiano kể lại là những dấu ấn sâu sắc nhất đọng trong trí nhớ của nhân vật.

Cuốn sách là câu chuyện của những điều dang dở, từ tình yêu đến ước nguyện. Cả cái kết thúc cũng dang dở. Sự nửa vời đó khiến cho hiện tại và quá khứ kết dính với nhau trong khiếm khuyết, những kẽ hở không thể lấp đầy giữa hai chiều tạo nên một hố sâu thăm thẳm. Ký ức như một cây cầu, mỗi lần chạm đến là một lần run rẩy lựa chọn quên – nhớ. Mạch truyện gãy gập, chông chênh giữa hai chiều thời gian khiến tác phẩm như một cuốn nhật ký bị bỏ trong ngăn tủ, bẵng đi một thời gian lục ra viết tiếp rồi lại bị lãng quên.

Từng trang trong cuốn sách cứ thế tạo nên những tầng bậc cảm xúc tuần hoàn, mỗi lần quên – nhớ lại thêm một lần thấu hiểu cuộc đời. Người trẻ thấy mình trong câu chuyện tình yêu của Jacqueline, trong sự day dứt về nỗi cô đơn và lẽ tồn tại của nhân vật “tôi”. Còn người già lại tìm thấy ở đó cảm giác chông chênh hoài niệm mỗi khi soi mình vào tấm gương quá khứ.

Patrick Modiano xuất hiện trên văn đàn từ năm 1968 với Quảng trường ngôi sao và giành cùng lúc hai giải thưởng văn học: Roger Nimier và Fenéon. Sự kiện này biến ông thành một hiện tượng của nền văn học Pháp lúc bấy giờ. Năm 1978 Patrick Modiano đạt giải Goncourt cho tiểu thuyết Phố những cửa hiệu u tối. Đặc biệt, năm 2014 ông trở thành nhà văn thứ 15 của Pháp giành giải Nobel.Peter Englund – Bí thư thường trực của Viện Nobel – mệnh danh Patrick Modiano là Marcel Proust trong thời đại của chúng ta. Các tác phẩm của ông chưa bao giờ tới 300 trang nhưng có một sự ảnh hưởng lớn tới nền văn học thế giới. Chúng khẳng định một điều rằng: sức nặng của một cuốn sách không phụ thuộc vào độ dày của trang giấy mà nằm ở chiều sâu của câu chữ.

Thảo Anh

Bản nhạc buồn của những tuổi trẻ bất thường

Bản nhạc buồn của những tuổi trẻ bất thường

Bài gốc đăng tại đây

Sách “Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối” là những mẩu ký ức về tuổi trẻ, thể hiện cái tài trong việc xây dựng tâm lý nhân vật của Patrick Modiano.

Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối là tác phẩm mới nhất của Patrick Modiano vừa được phát hành ở Việt Nam. Với chưa đầy 200 trang, tiểu thuyết tạm chia làm bốn phần được dựng trên lời kể của bốn nhân vật. Bốn nhân vật đó gồm một cậu sinh viên, một thám tử, Jacqueline và người yêu của cô; mỗi người kể về một phần đời của nhân vật nữ chính – Louki cũng chính là Jacqueline.

Tiểu thuyết mở ra với không gian quán cà phê Le Condé – nơi tập trung của những nhân vật đặc biệt, những Louki, Tazan, Zacharias, Mireille… Đó không phải là tên thật của các nhân vật, cũng giống như việc đời họ chẳng có gì rõ ràng. Các thực khách tới Le Condé đều ở độ tuổi từ mười chín tới hai mươi lăm, và họ ở đó không hẳn chỉ để thưởng thức đồ uống. Như cách của một cậu sinh viên quan sát Louki nói: “nàng tới ẩn náu ở đây, tại quán Le Condé này, như thể muốn chạy trốn điều gì đó…”. Quả thực, quán cà phê của những tuổi trẻ lạc lối chính là một chốn trú ẩn khỏi mọi thứ u ám của cuộc đời. Đồng thời, cái phần tốt đẹp nhất đời họ – tuổi trẻ – cũng để lại nơi đó.

Cuộc đời Louki dần được hé mở. Qua lời kể của nhân vật “thám tử”, Louki hóa ra chính là Jacqueline, và cô từng lấy chồng như một việc chẳng mấy quan trọng trong cuộc đời.

Tới phần Louki tự kể về mình, cô hồi tưởng lại quãng thời gian tuổi trẻ, khi trốn mẹ đi lang thang trong đêm lúc mười lăm tuổi. Sự cô đơn, trống trải của nhân vật được khắc họa rõ trong phần này, tới mức cô dùng cả ma túy theo cái cách mà cô gọi là “ăn tuyết”.

Cái chết của Louki được kể qua lời người yêu cô. Việc Louki tự tử khép lại cuốn sách, nhưng mở ra những tiếc nuối vô hạn.

Không nhiều chi tiết, không theo trật tự tuyến tính thời gian, không gian, Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối dựng lên những nhân vật, những vùng đất của sự trung tính. Patrick Modiano đưa người đọc lang thang khắp nẻo Paris, nơi mà bao đại lộ, những ngã tư, phố xá, quảng trường, vùng ven tồn tại như những chi tiết, những phần không thể tách rời của tiểu thuyết. Những bến tàu điện ngầm Estoile, sông Seine, lối đi Thiên Nga, Quảng trường Respublique, phố Saigon… nơi các nhân vật đi qua ấy được gọi là “vùng trung tính”. Louki đã phiêu bạt qua chỗ này, chỗ kia, cô thấy bầu trời “giống túp lều rách của một rạp xiếc nghèo” rồi cuối cùng bỏ mặc mọi thứ như nói lên cuộc đời của một tuổi trẻ bất thường. 

Đọc Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối, có cảm giác tác giả đi tìm thời gian đã mất bằng những mẩu ký ức rời rạc. Sâu xa hơn, hành trình về quá khứ đó chính là một cuộc khám phá nội tâm, giải mã những bí ẩn trong con người. 

Sự cô đơn không được tác giả gọi tên, định vị, mà người đọc vẫn cảm nhận được mảng xám trong những tâm hồn nhân vật: “Tôi cảm thấy nỗi hoang mang vẫn thường xuyên xâm chiếm con người tôi vào ban đêm và còn mạnh hơn cả nỗi sợ – cái cảm giác kể từ nay mình chỉ dựa được vào chính mình, không biết trông đợi vào đâu nữa”. 

Sự phiêu dạt của nhân vật được lý giải: “Làm thế nào mà tôi lại có thể co mình lại sát những bức tường để lẩn tránh như vậy? Và tôi sợ gì cơ chứ? Tôi sẽ đi tới những cuộc gặp. Chỉ cần bước vào bất kỳ quán cà phê nào”.

Và để kết thúc cho những lơ lửng, những xám xịt, những vùng trung tính của cuộc đời, nhân vật chọn một cái chết, cũng lơ lửng: “Xong rồi. Để mặc đi”.

Như một tiếng thở dài, như một bài thơ trầm buồn, Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối khiến độc giả tìm được sự đồng cảm trong những miêu tả tâm lý tinh tế, sâu sắc. Những tuổi trẻ bất thường ấy không phải là các nhân vật dị biệt, nó là một phần trong mỗi con người chúng ta. 

Tác giả Patrick Modiano là một cái tên lớn trong văn chương đương đại Pháp. Ông từng nhận giải Goncourt cho tiểu thuyết Phố những cửa hiệu u tối, nhận Giải thưởng Văn học trọn đời Paul – Morand năm 2000. Tác phẩm của Modiano luôn có cảm giác trống rỗng, chông chênh, sự thiếu hụt hoang mang, ám ảnh. Trước Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối, Patrick Modiano có nhiều tác phẩm được xuất bản ở Việt Nam như: Phố những cửa hiệu u tối, Quảng trường Ngôi Sao, Những đại lộ ngoại vi.

Lam Thu


Một trăm cái bóng, câu chuyện tình yêu mong manh le lói gữa thế giới đầy rẫy hiểm nguy

Một trăm cái bóng, câu chuyện tình yêu mong manh le lói gữa thế giới đầy rẫy hiểm nguy

Bài gốc đăng tại đây

(Sách) – Công ty Cổ phần Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam vừa ra mắt bạn đọc yêu mến văn học Hàn Quốc tiểu thuyết ‘Một trăm cái bóng’ của của tác giả Hwang Jungeun

Cuốn sách là câu chuyện về một tình yêu mong manh nhưng đầy tinh tế bị bủa vây bởi khối bạo lực nặng như chì, giữa một thế giới đen tối đầy hiểm họa với sự nhăm nhe trỗi dậy của những cái bóng dưới chân chỉ chực vẫy gọi người ta xa lìa cuộc sống vốn có. Trong cái thế giới ấy, dù chọn cách đối phó nào với những cái bóng – những cái bóng dường như mời gọi cái chết về – họ cũng phải ráng hết sức mới có thể bấu víu tiếp vào cuộc sống. Năm 2010, tiểu thuyết Một trăm cái bóng đã giành được giải thưởng Văn học Hanguk Ilbo. 

Hình ảnh: Một trăm cái bóng, câu chuyện tình yêu mong manh le lói gữa thế giới đầy rẫy hiểm nguy số 1

Tại một trung tâm thương mại xập xệ, nằm bên rìa một xã hội hiện đại phát triển thần tốc, những con người trong đó rỉ tai nhau giữa âm thanh ồn ào của những thiết bị điện tử, rằng đừng đi theo cái bóng của chính mình nếu nó sống dậy. Bởi một khi cái bóng sống dậy, nghĩa là ta đã không thể chịu đựng thêm nữa…
Cái bóng của Eun Gyo sống dậy lần đầu ngày cô đi lạc trong rừng, cùng với Mu Jae. Giữa hai người trẻ tuổi nhanh chóng nhen lên một tình cảm thầm lặng, không hứa hẹn nhưng như một món quà nhỏ gieo nên hy vọng. Dù vậy, sự ngột ngạt xung quanh vẫn ngày một siết lại, như cái bóng vẫn dần tách khỏi họ, đứng dậy nhăm nhe lấn át tất cả…
PV

Một trăm cái bóng

Một trăm cái bóng



“Trên con đường đê chạy vươn ra giữa bãi bồi có năm sáu quán gỏi cá thấp lè tè đang mở cửa. Chúng tôi vào quán sát biển nhất, gọi canh ngao thập cẩm. Cả Mu Jae và tôi đều không ăn được đồ sống nên không gọi gỏi cá, nhưng chủ quán vẫn đem cho một đĩa tôm tươi, khoe là tôm mới bắt được ban sáng. Tôi đang vừa ăn vừa khen tôm bùi và ngọt thịt thì canh ngao được mang ra. Trong cái nồi to như cái chảo xào sâu lòng, đầy ụ đủ loại ngao sò con nào con nấy to cỡ nắm tay. Đây là sò điệp, đây là ngao mật, đây là ngao đá trắng, hay ngán nhỉ…? Mu Jae vừa giới thiệu vừa vớt đám ngao đã há hết miệng ra đĩa cho tôi. Chỉ ăn mỗi ngao thôi đã no căng rồi nên chưa xong bữa tôi đã chùng da mắt, vừa cầm thìa vừa lim dim ngủ…”

Một trăm cái bóng

Review: “Kimi no suizou wo tabetai – Tớ muốn ăn tụy của cậu

Review: “Kimi no suizou wo tabetai – Tớ muốn ăn tụy của cậu

“Kimi no suizou wo tabetai – Tớ muốn ăn tụy của cậu, tên cuốn tiểu thuyết thật dễ khiến cho người đọc liên tưởng đến một câu chuyện kinh dị, máu me, giết người nào đó. Nhưng không! Cuốn tiểu thuyết với cái tên gây sốc đến giật mình, lạnh toát sống lưng ấy lại thấm thía, nhẹ nhàng mà đau đớn đến tận tâm can. Cuốn sách tưởng chừng là máu me mà lại trong sáng đến thuần khiết và gợi cho người đọc bao suy ngẫm về giá trị sống, về những triết lí nhân văn tưởng chừng vô cùng giản dị nhưng dường như một lúc nào đó, ta đã lãng quên.
Nói rằng Tớ muốn ăn tụy của cậu là một câu chuyện quá đỗi nhẹ nhàng bởi câu chuyện ấy giản dị như một cuốn nhật kí của một chàng trai kể về những tháng ngày gần gũi cùng một cô bạn mắc căn bệnh nan y chỉ còn sống được chưa đầy một năm. Tình tiết truyện không gay cấn đến nghẹt thở, cũng chẳng cốt lấy sự bất ngờ để câu kéo ánh nhìn từ độc giả. Mà chính những câu chữ chân thật, gần gũi; từng tình tiết, sự kiện cứ thế chảy trôi tự nhiên như chính từng bước chảy của dòng đời đã cuốn hút người xem đến những trang truyện cuối cùng. Cũng thật lạ thay, cuốn sách viết về một anh chàng mắc chứng ngại giao tiếp với xã hội, về một cô gái sắp từ giã cõi đời song chẳng hề nhàm chán hay quá đỗi bi lụy. Câu chuyện tự nhiên chảy trôi ấy ngọt ngào, thuần khiết tới bình lặng dẫu cho hai nhân vật chính cũng từng có khúc mắc nho nhỏ. Cuốn tiểu thuyết giản dị đó tươi sáng đến nỗi, dường như một khoảnh khắc, ta quên mất rằng câu chuyện đang đề cập tới một cô gái chỉ còn chưa đầy một năm để sống…”

Trích review của bạn Câu trên Fahasa.com
https://www.fahasa.com/to-muon-an-tuy-cua-cau.html

Khi trái tim còn đập

Khi trái tim còn đập

Năm 2018, anh Sandor Szabo, 35 tuổi, sống ở Mỹ, không may qua đời sau một vụ tai nạn ô tô. Gia đình anh Sandor đã quyết định hiến tim, phổi, thận, gan, tuyến tụy của anh để ghép cho những người khác.

Sau khi hiến tạng con trai, bà Dona Kent đã gửi thư cho tất cả những người nhận tạng hiến của con trai bà. Và đến tháng 12/2018, bà bất ngờ nhận được một bức thư kèm con gấu bông đặc biệt. Con gấu có ôm một trái tim đỏ và trong trái tim đó là 1 thiết bị ghi âm ghi lại nhịp đập trái tim của anh Sandor, giờ đang đập trong lồng ngực ông Sean Moynihan (58 tuổi), người vốn mắc bệnh cơ tim.

Người mẹ ấy đã vô cùng xúc động, và khi được gặp ông Sean lần đầu, được trực tiếp nghe nhịp đập trái tim con trai mình trong lồng ngực một người khác, bà đã run lên nghẹn ngào, bởi khi ấy bà mới cảm nhận được giá trị đích thực của cuộc sống, của sự cho đi.

Câu chuyện của gia đình Simon Limbre, 19 tuổi, trong #KHI_TRÁI_TIM_CÒN_ĐẬP cũng rất giống câu chuyện của anh Sandor Szabo, nhưng ở đây, tác giả còn đi sâu vào diễn biến tâm lý vô cùng phức tạp và chân thật của những người còn sống khi phải đưa ra những quyết định sống còn, trong những khắc sống còn.

Hãy đọc và cảm nhận giá trị của sự cho đi!

#sáchmới#vănhọcPháp

NƠI NHÀ NGƯỜI BẠN | Guy de Maupassant

NƠI NHÀ NGƯỜI BẠN | Guy de Maupassant


“Tôi chỉ mơ ước có được một cái phòng, với những bàn ghế của tôi, sách vở của tôi, những món đồ lặt vặt thuộc của tôi, mà người khác không có quyền sờ tới.”


NƠI NHÀ NGƯỜI BẠN | Guy de Maupassant

Một căn phòng với nhiều sách thì có hề gì, khi đọc những truyện ngắn của Guy de Maupassant, bạn sẽ còn mơ ước nhiều hơn như thế nữa. Những câu văn gọn nhẹ và tinh tế gây trong linh hồn ta một sự thèm muốn khôn cùng được gần kề những cảnh trí mà nhà văn miêu tả, những nhân vật thường nhật chịu nhiều bất hạnh hay thậm chí cả những nhân vật tưởng chừng như vô cùng đáng ghét. Thực lòng, khi đọc Maupassant, ta như cảm nhận được một niềm khao khát được chạm đến hạnh phúc và ẩn mình trốn thoát khỏi thực tại.

#Siu
———–
#nhanambooks#nhanamthuquan#trích_dẫn#nơi_nhà_người_bạn#Guy_de_Maupassant


Tuyển nhân viên bán sách tại Hà Nội

Tuyển nhân viên bán sách tại Hà Nội

🏢 ĐỊA ĐIỂM LÀM VIỆC:
Hệ thống Hiệu sách Nhã Nam tại Hà Nội.

⏰ THỜI GIAN LÀM VIỆC:
Làm việc theo ca, 7h/ca, xoay ca không cố định
• Ca sáng: 08:00 – 15:00
• Ca chiều: 15:00 – 22:00

🔖 YÊU CẦU:
• Nam/Nữ tốt nghiệp từ PTTH trở lên.
• Nhanh nhẹn, thân thiện, giao tiếp tốt, ngoại hình ưa nhìn là lợi thế.
• Chăm chỉ, trung thực, linh hoạt trong công việc.
• Dưới 28 tuổi. Không tuyển sinh viên.

📝HƯỚNG DẪN ỨNG TUYỂN:
• Nộp hồ sơ trực tiếp tại Trụ sở Nhã Nam, 59 Đỗ Quang, Hà Nội.
• Hoặc gửi hồ sơ qua email đến địa chỉ: tranphuongthao@nhanam.vn
• Không liên hệ qua điện thoại.

📆 THỜI HẠN NỘP HỒ SƠ:
Từ 28/02/2019 đền hết 07/3/2019.

‼️LƯU Ý:
• Mọi thắc mắc về vấn đề tuyển dụng vui lòng liên hệ trực tiếp với bộ phận tuyển dụng qua email tranphuongthao@nhanam.vn.
Nhã Nam KHÔNG trả lời thắc mắc qua facebook.
• Không liên hệ qua điện thoại.

LÂU ĐÀI TRÊN MÂY | Diana Wynne Jones

LÂU ĐÀI TRÊN MÂY | Diana Wynne Jones


“Có vẻ như số phận đã quyết định rằng mình phải sống qua hết những cơn mơ của mình trong đời thực.”

Một trong những điều kì diệu mà các tác phẩm hư cấu mang đến cho người đọc là bạn chẳng cần đi đến đâu thì vẫn có thể trải qua những chuyến phiêu lưu hấp dẫn, đặt chân đến những vùng đất mới lạ, dẫu cho đó chỉ là một câu chuyện giả tưởng đi chăng nữa thì cũng sẽ không kém sinh động và chân thật. Và “Lâu đài trên mây” là một tác phẩm như thế. Dưới ngòi bút của Diana Wynne Jones, chuyến phiêu lưu giải cứu cô gái của lòng mình của chàng trai trẻ buôn thảm Abdulla không ngừng cuốn hút người đọc vào những phút giây căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng không thiếu đi những khoảnh khắc vui tươi dí dỏm. Có thể nói, sau “Lâu đài của pháp sư Howl”, Diana Wynne Jones vẫn vô cùng thành công ở cuốn sách này và không ngừng dùng câu chữ để chinh phục khán giả.

#nguocgio
———
#nhanambooks#nhanamthuquan#trichdan#Lâu_đài_trên_mây#Diana_Wynne_Jones