CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #060 – Mùi Hương – Patrick Suskind

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #060 – Mùi Hương - Patrick Suskind
“Mùi Hương – Patrick Suskind

Những ký ức liên quan đến mùi hương thường ở lại rất lâu, vì mỗi khi nghe thấy mùi hương đó người ta sẽ thấy ký ức hiện về trước mắt như thể nó đang diễn ra. Mùi hương cũng giống như ký ức, đều rất khó lưu giữ và rất dễ phôi phai.

Đối với một người bình thường, mùi hương chỉ là một trong nhiều yếu tố để nhận dạng một sự vật hay con người bên cạnh hình ảnh, âm thanh, xúc giác thì đối với Grenouille, nhân vật chính trong tác phẩm Mùi Hương của Patrick Suskind, gã chỉ dùng duy nhất mùi hương để nhận biết con người và sự vật. Gã phân tách mùi hương bằng cái mũi nhạy nhất trần đời và đánh giá mọi thứ chỉ dựa trên mùi hương của chúng. Từ mùi hương của hoa cỏ, gỗ, đất, đá cho đến mùi của con người. Từ những mùi thơm tho dễ chịu đến những mùi ôi thối khó ngửi, Grenouille chỉ ngửi một lần là có thể ghi nhớ được. Trong cái thế giới đầy mùi ấy, người đọc sẽ cảm thấy dễ chịu với hương cam thảo, hương hoa hồng, hoa nhài… và đôi lúc sẽ cảm thấy buồn nôn vì mùi cống rãnh, mùi da thuộc, mùi mồ hôi người… Mùi hương là một thứ rất khó mô tả, ấy vậy mà Patrick Suskind đã rất thành công trong việc chuyển hoá từ mùi hương thành lời, để rồi khi đọc những lời mô tả đó, người đọc có thể mường tượng ra mùi hương và từ mùi hương tạo dựng nên hình ảnh của thế giới Mùi Hương trong trí tưởng tượng của mình.

Cũng trong cái thế giới ngập tràn mùi hương đó lại tồn tại một thứ không mùi, đó là Grenouille. Thật trớ trêu làm sao khi một kẻ nhận biết mọi sự vật xung quanh mình chỉ dựa vào mùi hương lại không thể ngửi thấy mùi của chính bản thân mình, vì gã không có mùi… Điều đó có khác nào gã không tồn tại trên đời này! Và có lẽ để quên đi cái sự thật không mùi của bản thân mình, Grenouille lại chìm đắm trong thế giới mùi hương, mà mùi hương lại là thứ khó nắm bắt và lưu giữ nhất trên đời, thế nên gã học cách chế nước hoa chỉ để lưu giữ lại những hương thơm mà gã yêu thích. Và gã đã rất thành công trong việc sáng chế ra những loại nước hoa thơm tho, ngọt ngào nhất trần đời… Nhưng thành công lớn nhất của gã chính là chế ra loại nước hoa tinh tế nhất trần đời bằng cách tách hương thơm từ một thứ mà không ai có thể tưởng tượng ra được…

Ấy vậy mà, sau khi tìm ra được loại nước hoa quý giá ấy, gã vẫn thấy mình cô đơn, lạc lõng giữa đám người đầy mùi. Cũng phải thôi, một kẻ không mùi trong một thế giới đầy mùi, và cái kẻ không mùi ấy là người biết rõ điều đó hơn ai hết. Cô độc không phải khi người ta ở một mình mà chính là đứng giữa đám đông và nhận ra mình không giống với tất cả những người còn lại…

Cuối cùng, Grenouille cũng có mùi, nhưng không phải mùi của chính bản thân gã mà là mùi nước hoa do gã chế tạo ra. Gã bắt chước những kẻ xung quanh mình xức nước hoa lên người, để người gã toả ra thứ hương thơm dễ chịu và mê hoặc để được người khác yêu thương và phục tùng… Nhưng tình yêu thương do nước hoa mà ra thì cũng phù phiếm và dễ bay hơi như nước hoa thôi. Vậy có được tình yêu đó thì có ý nghĩa gì?”

TRẦN TRÚC GIANG

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #059 – Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #059 – Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi
““Một dòng nước triều được gọi là “”tuổi trẻ”” nhấn chìm tất cả chúng tôi.
Khi con sóng rút về, một đám mình mẩy ướt sũng ngồi trên bờ cát, nhìn cô gái chúng tôi yêu quý nhất đang vẫy mạnh hai cánh tay, hạnh phúc bước lên một chặng khác trên con đường đời.
Đợt sóng tiếp sau, sẽ mang đi những dấu chân xinh đẹp của cô gái để lại trên bờ cát.
Nhưng chúng tôi vẫn còn đó.
Hình bóng cô gái khắc trong lòng chúng tôi, cũng vẫn còn đó.””
Kha Cảnh Đằng – nhân vật chính của câu truyện – là một chàng trai nghịch ngợm, trẻ con, thích vẽ truyện tranh và có chút bồng bột, láu cá. Thẩm Giai Nghi – cô gái đã thiêu đốt 8 năm tuổi trẻ của Kha Cảnh Đằng – là một học sinh gương mẫu điển hình, thông minh, ngoan ngoãn, được mọi người yêu mến và còn rất chín chắn, trưởng thành. Xuyên suốt tác phẩm là hành trình theo đuổi cô bạn xinh xắn học giỏi nhất trường của năm cậu trai mới lớn, từ những năm học cấp hai cho tới khi đã bước vào giảng đường Đại học. Mỗi người có một cách chinh phục khác nhau, âm thầm có, công khai có, dù cho kết quả có ra sao đi nữa, họ chưa từng hối hận vì những năm tháng ấy đã dốc hết sức mình vì cô gái đó. Thẩm Giai Nghi đã trở thành hiện thân đẹp đẽ nhất của một thời niên thiếu trẻ trung sôi nổi trong họ.
___””You are the apple of my eye, cậu là người quý giá nhất trong đời tớ””___
Việc Cảnh Đằng và Giai Nghi không đến được với nhau, dẫu đã cùng nhau trải qua biết bao gian khổ, thông cảm và thấu hiểu cho những lỗi lầm của nhau, âu cũng là điều dễ hiểu. Bởi tuổi trẻ là như vậy, nó không nhất thiết phải có một “”happy ending”” với hai nhân vật chính sẽ nắm tay nhau đi hết quãng đường còn lại. Đôi khi, một mối tình dang dở với những dại khờ đầu đời lại khiến con người ta lưu giữ mãi trong lòng, để đến một lúc nào đó, khi hồi tưởng lại, ta có thể tự hào vì mình đã có một thời oanh liệt như thế, không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ người mình yêu sâu sắc không để ý đến mình.
Có lẽ việc lấy bối cảnh trường học, với nhân vật là những cô cậu học trò, cùng tình cảm trong sáng, dễ thương và ngây ngô của họ nên khi đọc, ta có cảm giác như thấy chính bản thân mình trong đó. Bằng ngòi bút của mình, Cửu Bả Đao không đơn giản chỉ là viết một cuốn tự truyện về tình bạn và tình yêu thời thanh xuân của bản thân, mà anh như viết nên những suy tư, cảm xúc và tâm sự thầm kín khó nói thành lời mà hầu như ai trong chúng ta cũng từng trải qua.
Tác phẩm là một bản nhạc dịu êm, nhẹ nhàng dẫn dắt ta trở lại miền kí ức xa xôi, tưởng chừng đã chìm vào quên lãng của một thời con trẻ ngây dại. Không ai có thể quay ngược thời gian để đằm mình trong cơn mưa tuổi thanh xuân một lần nữa nhưng thông qua Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, ta thấy mình như đang đứng giữa lớp học năm nào, nhìn đám bạn cười đùa, chạy nhảy khắp nơi, đâu đó là tiếng giáo viên loáng thoáng giảng bài. Khép lại cuốn sách, ta chỉ biết than thầm tiếc nuối : “” Thời gian đi đâu mất rồi ? “””

DƯƠNG NGỌC MAI THẢO

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #058 – Mẹ đã sai rồi

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #058 – Mẹ đã sai rồi

“Bị ấn tượng bởi Michel Bussi từ tác phẩm “Hoa súng đen” nên ngay khi “Mẹ đã sai rồi” được lên kệ mình không thể bỏ qua mà đã tìm đọc ngay. Một lần nữa người đọc lại thấy được tài năng có thể nói là bậc thầy trong nghệ thuật đánh lạc hướng người đọc của ông. Tác phẩm này cũng không ngoại lệ, bằng tài năng của mình ông đã dẫn dắt người đọc đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Hồi hộp và lôi cuốn bạn như bị thôi miên khi phiêu lưu cùng các nhân vật trong tác phẩm. Bằng những mảnh ghép tưởng chừng như rời rạc, vụn vặt nhưng khi bạn đủ kiên nhẫn, tỉnh táo, đủ thông minh để chọn lọc, lắp ghép, sắp xếp chúng vào đúng chỗ bạn sẽ hoàn thành được bức tranh một cách hoàn chỉnh và giải đáp được những câu hỏi mà tác giả đã đặt ra.
Liệu bạn có tin không khi mà Malone, một cậu bé ba tuổi rưỡi nói với bạn rằng “ Mẹ không phải là mẹ thật của cháu”
Vasile – bác sĩ tâm lý của cậu bé là người duy nhất tin vào điều cậu bé nói và tìm mọi cách để khám phá ra sự thật.
Tình cờ Vasile đã quen và kể chuyện cậu bé cho thiếu tá cảnh sát Marianne để nhờ sự giúp đỡ. Nhưng vị thiếu tá không hề có ý định quan tâm tới cậu bé bởi cô đang bận điều tra một vụ cướp nữ trang và hàng hiệu trị giá hàng triệu đô một cách táo tợn. Hai người trong băng cướp đó đã bị bắn chết ngay tại chỗ, một người bị nhận diện đã tẩu thoát, số nữ trang và hàng hiệu bị cướp biến mất một cách bí ẩn không để lại một chút dấu vết.
Liệu thiếu tá cảnh sát có tìm ra tên cướp tẩu thoát và anh chàng bác sĩ tâm lý có tìm ra câu trả lời ai là mẹ thật của cậu bé?
Hãy cùng chơi trò chơi bằng con chữ cùng Michel Bussi trong tác phẩm này. “

ĐỖ THỊ THUÝ BÌNH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018 #nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link: https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #057 – Chân đi không mỏi – Đinh Hằng

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #057 – Chân đi không mỏi - Đinh Hằng
“Chân đi không mỏi – Dành cho những ai đã, đang và sẽ làm cho tuổi trẻ của mình trở nên thật rực rỡ
Khi nhắc đến “du lịch” có lẽ bạn sẽ nghĩ đến sắc hoa anh đào ở Nhật Bản, mùa hè nóng nực ở Brazil, sắc lá phong ở Canada hay mùa đông lạnh lẽo đầy tuyết của Iceland xa xôi.
Thế nhưng bạn có nghĩ rằng, những người láng giềng Đông Nam Á của chúng ta cũng ẩn chứa trong mình những trải nghiệm nghẹt thở hay không?
Nếu bạn không tin? Bạn hãy đọc cuốn sách này.
Nếu bạn đã biết hoặc bạn là người đã đi du lịch hết các nước Đông Nam Á? Bạn nên đọc để kiểm chứng những gì tác giả viết, sẽ có vài ngạc nhiên nho nhỏ cho bạn đấy.

Thế cuốn sách này có gì mà ai cũng nên đọc vậy?

“Chân đi không mỏi” là cuốn sách thứ hai của tác giả Đinh Hằng. Cuốn sách viết về những trải nghiệm của chị với toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á.
Nếu bạn đã từng biết chị qua cuốn sách đầu tiên, bạn sẽ tìm thấy một phiên bản Đinh Hằng “cool ngầu” hơn trong cuốn sách này. Thú thực, mình không có ấn tượng lắm với cuốn sách đầu tiên của chị. Có chăng là những tấm hình chị chụp thực sự đẹp và có hồn. Vậy nên, cơ duyên khiến mình đến với cuốn sách này cũng là nhờ những tấm hình đẹp đến mức choáng váng của chị, những chiếc chìa khóa mở ra một thế giới rực rỡ sắc màu với vô vàn trải nghiệm mới lạ. Thế là đủ để thôi thúc mình khám phá cuốn sách này.
Mình dùng từ khám phá vì mỗi trang viết của chị là một thế giới mới, từ Indonesia với sự đa dạng về văn hoá và tôn giáo, sang đến một Burma hiền lành, chân chất. Một Malaysia với thiên nhiên hùng vĩ cho đến Philippines với những vụng biển mê đắm lòng người. Những giọt rượu vang nồng đượm ở đất nước Đông Timor non trẻ cho đến những đêm cuồng nhiệt ở Thái Lan. Hình ảnh yên bình của những nhà sư đi khất thực ở Lào hay sự lắng đọng, yên tĩnh khi ngắm nhìn đền tháp ở Campuchia. Trải nghiệm về một mùa Ramadhan đầy “sóng gió” ở Brunei hay sự sôi động và chuyển mình không ngừng của một Singapore hào nhoáng.
Khi lần giở từng trang sách, bạn sẽ cảm thấy như đang bước vào một thế giới song song, mà ở đó, với sự khéo léo và tinh tế của mình, tác giả sẽ làm bạn choáng ngợp trong thế giới hình ảnh và kiến thức về những quốc gia mà bạn nghĩ “không có gì để chơi”. Cuốn sách đôi khi làm mình bối rối, vội vã mở trang thông tin tác giả ra để nhìn thật kỹ, xem chị có đang dùng một cặp kính thần kỳ nào đó không? Nếu không thì sao qua con mắt của chị, mọi vật đều trở nên lung linh, sống động đến như vậy?
Nhưng nếu như chỉ đơn thuần nói về những trải nghiệm và phong cảnh của nơi đến, có lẽ cuốn sách sẽ không thuyết phục được mình đến như vậy. Điều làm mình ưng ý và hài lòng nhất đó chính là cuối mỗi chương, bạn có thể tìm thấy những đúc kết rất thấm của tác giả như dưới đây.
“Kiếp người là hữu hạn, ai cũng chỉ sống một lần. Nhưng ai đó đã nói, chỉ cần sống cho thật tốt, một lần là đủ. Và chắc hẳn một ngày, khi ngoảnh mặt lại, họ sẽ chẳng bao giờ phải hối tiếc vì ngày đó đã không sống với tất cả trái tim và tâm trí của mình”
Tuổi trẻ của mỗi người không được tính theo giấy tờ, nó được tính bằng quãng thời gian mà bạn dám sống hết mình. Dù bạn bao nhiêu tuổi thì cũng hãy làm cho tuổi trẻ của mình thật rực rỡ.”

NGUYỄN TRẦM HỒNG ÂN

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #056 – Thú Tội – Minato Kanae

https://i.imgur.com/u6825ia.jpg
“Thú tội là một câu truyện tâm lý pha chút trinh thám. Mặc dù được gắn mác là trinh thám nhưng kỳ thực yếu tố tâm lý – kinh dị lại chiếm phần nhiều. Chính yếu tố tâm lý đó khiến cho Thú tội trở nên cực kỳ ấn tượng và cuốn hút các độc giả, dù cho cả người khó tính nhất! Và sự kinh dị của nó không thể hiện bộc phát ra
ngoài mà từ từ thẩm thấu len lỏi qua từng trang chữ câu văn khiến cho người đọc cảm thấy ám ảnh, đôi khi là phải nhăn mặt vì những chi tiết gây khó chịu trong đó. Với tôi, nó có những cảm xúc mà tôi vốn thấy rất hứng thú như: Sợ hãi, điên khùng, bất ổn,… Tất cả những cảm xúc kích thích tôi đến tận cùng của sự thích thú.

Cuốn truyện đưa tôi trải qua bao cung bậc cảm xúc, uất ức có, buồn cười có, xúc động có, đồng cảm có,…
Thật sự để review cuốn này thì tôi có quá nhiều điều để nói và muốn viết. Đọc xong quyển này tôi tự nhủ với bản thân rằng từ nay mình phải sống tốt hơn nữa nếu không muốn 1 ngày nào đó bị ăn hành ngập mặt hoặc tệ hơn thế  Chân lý con người là sinh vật tàn ác nhất, quỷ quyệt nhất càng đúng hơn khi đọc xong cuốn này. Quả thực nhân vật Moriguchi trong này quá ư là tàn ác, 1 sự trả thù quá khủng khiếp dành cho hai kẻ ngu xuẩn với trò trẻ con điên khùng của mình và chúng đã phải trả giá đắt. Tôi thấy thương Naoki, một cậu bé bình thường tự nhiên bị cuốn vào vòng xoáy tội ác này, tôi thấy căm ghét gia đình Naoki vì sự thờ ơ của người cha, vì sự dạy dỗ con không đúng cách do tư duy lệch lạc của người mẹ. Thương Naoki bao nhiêu tôi lại thấy thương hại Shuya bấy nhiêu, một đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh không được tốt cho lắm dẫn đến hệ quả là tư tưởng không được đúng đắn, luôn tin tưởng một niềm tin bất diệt vào người mẹ của mình để rồi thất vọng khi phát hiện ra sự thật phũ phàng đằng sau toàn bộ câu chuyện. Điều đó đã gây ra một cú sốc lớn cho cậu ta khiến cậu ta đã sai lại càng sai khi đi đến một quyết định sai lầm mà chắc chắn sẽ để lại 1 hậu quả khủng khiếp không chỉ cho một mà rất nhiều người. Thầy giáo mà được gọi là “”giáo sĩ”” Sakuranomiya xuất hiện không nhiều nhưng cũng để lại được điểm nhấn là đã ra tay trượng nghĩa. Cuối cùng là người thầy giáo xuẩn ngốc Terada, vì quá tin vào đức tin người thầy cũ mình để lại mà để kẻ ác che mắt đưa lối làm những việc gián tiếp gây ra tổn hại đến học trò của mình, giá như ông ta biết suy nghĩ một chút, có chính kiến một chút thì đã không xảy ra những cơ sự như thế này.
Thay cho lời kết, tôi chỉ muốn nói rằng với 246 trang trong cuốn này bạn sẽ không phải hối hận khi đọc nó, thậm chí bạn còn thấy tiếc vì mình đọc nhanh quá chưa gì đã hết rồi ) Hãy đọc nó ngay đi khi còn có thể!!

#thútội
#minatokanae
#nhãnam

NGUYỄN NGỌC NAM

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #055 – Trai nước Nam làm gì? 

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #055 – Trai nước Nam làm gì? 
“Trai nước Nam làm gì? – Cuốn sách chứa đựng tầm vóc dân tộc.

Trước hết, cần rõ ràng, “Trai nước Nam làm gì?” không phải quyển sách chỉ dành riêng cho các nam thanh niên, mà dành cho cả các chị nữa. Thời buổi hô hào nữ quyền, các chị muốn bình đẳng, các chị cũng cần đọc. Ngại gì cái danh xưng trai hay gái?

Gái Việt Nam chí lớn như trai, mới xứng là con cháu bà Trưng, bà Triệu.

“Trai nước Nam làm gì”, là một quyển sách nhỏ, mộc mạc cả về độ dày lẫn hình thức. Nhưng nội lực ẩn chứa trong quyển sách này chắc chắn không hề thua kém bất kỳ tác phẩm to đẹp đồ sộ nào.

Ở tác phẩm này, Hoàng Đạo Thúy đề cập đến vấn đề đầu tiên trong bốn vấn đề lớn: “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.” Trong các việc của bậc quân tử, tu thân là việc trước tiên. Bản thân anh anh không tu được, sao có thể hy vọng “”có danh gì với núi sông?””

Anh sinh ra là người Việt Nam, nơi chính khí dân tộc đầy rẫy trong trời đất, thấm đẫm từng hơi thở. Anh đừng nghĩ Lê Thái Tổ, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Phạm Ngũ Lão…là người thiên cổ. Dòng máu của họ đang chảy tràn trong lồng ngực anh đấy.

Có hương hỏa quý báu ấy rồi, việc anh cần là phải lập chí. Lập chí không chỉ từ những việc lớn lao, phải từ những việc nhỏ nhặt nhất, từ tấm áo cho đến lời ăn tiếng nói, đến gia phong, truyền thống.

Được sinh ra trong một gia đình Nho giáo, nhưng Hoàng Đạo Thúy không sa đà vào tư tưởng cũ. Ông nhìn thẳng vào tình thế bây giờ của nước ta, nước ta cần gì, thanh niên ta nên rèn luyện như thế nào, và nêu lên nhiều kiến thức và kinh nghiệm hữu ích, những hướng dẫn chi tiết về cách tu dưỡng bản thân được đúc kết từ tinh hoa lịch sử, sửa sang cho phù hợp với thời cuộc.

Hoàng Đạo Thúy khen ngợi những đức tính của người Việt ta, đồng thời thẳng thắn phê phán các thói hư tật xấu: từ xa hoa lãng phí, đến nạn cờ bạc, trai gái, thuốc phiện… Những tệ nạn nhức nhối từ xưa, đến nay vẫn âm thầm làm mục ruỗng xã hội.

Anh sinh ra là một bản thể, đừng chết là một bản sao. Đừng vì những người xung quanh không có chí khí mà mình phải hèn hạ. Đừng vì những người xung quanh ít học mà anh trở thành vô học. “Trong một phố hay một làng, có một người thiện đủ gợi lòng liêm sỉ của cả phố, cả làng, người tà bậy cũng phải khép nép.” Vậy nên, anh phải sửa mình, anh phải làm mạnh tinh thần anh trước đã. Lo gì không đủ sức, sức yếu thì rèn luyện, gươm cùn thì mài giũa.

Gần đây thôi, giải đấu U23 Châu Á. Anh nhìn vào các cầu thủ Qartar, Uzbekistan mạnh mẽ như vậy, anh có thấy sợ không? Anh nhìn vào Việt Nam nhỏ bé thi đấu ở một giải đấu mang tầm châu lục, anh có thấy lo lắng không?

Tuy thế, nhìn thấy sự đi lên của đội tuyển Việt Nam tại U23 Châu Á, anh có thấy ngạc nhiên không? Nhìn thấy sự chiến đấu ngoan cường đến phút cuối cùng của họ tại Thường Châu tuyết trắng, anh có thấy bất ngờ không?

Thanh niên Việt Nam đấy!

Chí khí có sẵn như thanh gươm vốn được làm từ thép tốt, dù cho có bị gỉ sét, rèn giũa lại sáng bóng, vẫn ánh lên sừng sững bóng hình dân tộc.

“Thế giới đã ốm rồi.” Đừng đi đâu tìm thuốc tây thuốc tàu, hãy về với thuốc ta thôi, về với “Trai nước Nam làm gì” để cảm nhận được chí khí dân tộc thức tỉnh trong từng mạch máu.

“Nước nhà mong ở anh đấy, đời đợi anh đấy.””

NGÔ THANH THẢO

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #054 – Sự Im lặng của bầy cừu

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #054 – Sự Im lặng của bầy cừu
“Sự im lặng của bầy cừu
-Thomas Harris-

“ Ở cái thế giới kì là này, nửa đang chìm trong bóng tối, còn mình thì phải truy tìm một thứ sống bằng nước mắt. ”

Đã có năm người phụ nữ bị giết và lột da. FBI đang rơi vào bế tắc. Kẻ duy nhất có thể tìm ra lời giải là tên ăn thịt người đang bị giam giữ trong xà lim. Clarice Starling cần phỏng vấn hắn. Với cái nhìn như xuyên thấu tâm hồn cô, những gợi ý nửa chừng… Liệu kẻ ăn thịt người có thật sự muốn giúp đỡ Starling hay chỉ là một trò đùa tàn nhẫn khác của hắn? Chiếc đồng hồ vô hình đang đếm ngược thời khắc tử vong, Starling cần nhanh chóng tìm ra tên sát nhân lột da và chấm dứt âm thanh vẫn luôn ám ảnh cô trong giấc mơ bấy lâu nay: tiếng kêu của bầy cừu sắp bị giết thịt.

Có thể nói với Sự im lặng của bầy cừu, Thomas Harris đã lôi người đọc vào một thế giới mà ở đó, một nửa đang nằm trong bóng tối, còn nửa kia, mỗi người đều phải tìm ra nó trong nước mắt. Cả kẻ thực thi công lí lẫn kẻ giết người, bên nào cũng đang vật lộn để tìm sự bình yên trong tâm hồn mình.

Sự im lặng của bầy cừu quả thực là cuốn tiểu thuyết trinh thám xuất sắc. Đây là cuộc đấu trí không có chỗ cho những kẻ ngu ngốc, một bước đi sai cũng có thể dẫn tới hậu quả khôn lường. Cốt truyện logic, những nhân vật đều có nét cá tính riêng, những cuộc so găng đến nghẹt thở… tất cả đều khiến cuốn truyện trở nên li kỳ, gay cấn.

Đối với cá nhân mình thì điểm khiến cuốn truyện trở nên hấp dẫn nhất là nhân vật Lecter – kẻ ăn thịt người. Mở đầu cuốn truyện, dưới góc nhìn của FBI, Lecter hiện lên với sự điên rồ và tàn nhẫn, một tên sát nhân vô nhân tính không hơn không kém. Nhưng Lecter còn hơn cả thế. Hắn độc ác nhưng lại đồng ý giúp đỡ Starling, hắn là tên tâm thần nhưng lại cực kì thông minh, thông minh đến mức mà không thước đo nào của con người có thể đo được, hắn là một con quái vật nhưng lại vô cùng lịch thiệp trong lời nói cũng như hành động… Lecter đã quá ngưỡng của một con người song cũng chỉ là một con người khi hắn sợ hãi sự nhàm chán và cũng chính điểm yếu duy nhất này của hắn khiến hắn bị sa bẫy. Với mình có thể nói Lecter là một nhân vật quá quyến rũ khiến người ta vừa yêu lại vừa hận, hận sự tàn nhẫn máu lạnh của hắn nhưng lại yêu sự thông minh, bí ẩn của hắn. Sau tất cả, để miêu tả về nhân vật này, mình chỉ có thể thốt lên ba chữ: “ Quá tuyệt vời ”.”

NGUYỄN THỊ THẢO

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #053 – Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác – Ichikawa Takuji

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #053 – Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác - Ichikawa Takuji
“Cái bình thường vốn dĩ có thể đem viết thành sách nhưng không phải ai cũng có khả năng biến cái bình thường kia trở thành hồi ức day dứt trong lòng người đọc được. Ichikawa Takuji lại là một nhà văn có tài biến hoá kì diệu khôn tả: biến cái bình thường trở nên đặc biệt đến khó tin.

Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác chính là câu chuyện nhẹ nhàng và bình thường đó: không kịch tính, chẳng có mấy điều đặc biệt. Nó là một tổ hợp những câu chuyện bình thường của những con người bình thường với điểm mở đầu và kết thúc rất đỗi bình thường. Nhưng mà, hình như chính cái bình thường đó đã âm thầm bơm cái buồn man mác rất thật, bởi vì khi đọc Tấm ảnh tình yêu, chúng ta cảm nhận được rằng, đó là cuộc sống của chúng ta, chân thật đến lạ kỳ!

Câu chuyện của tác giả không kể về những chuyến phiêu lưu ly kỳ, những trận chiến và sự hy sinh đầy bi tráng, cũng chẳng phải kể về những kẻ đáng thương phải chịu những đau đớn chồng chất vì quá khứ đen tối, càng không phải là những con người xuất sắc hay phi thường. Nhân vật trong truyện chỉ là những con người bình thường, lớn lên như thế, yêu và ghen rồi thương tổn như thế… Tất cả không đặc biệt, và chính vì vậy mà nó nhẹ nhàng như chúng ta đang ngoảnh nhìn về quãng thời gian đã qua của chính mình vậy. Những con người bình thường đó sống cuộc sống của họ, làm những công việc của họ, ích kỉ hay rộng lượng, chúng ta đều có thể dễ dàng lý giải được… Giọng kể đều đều, mạch truyện đều đều, mà hình như nỗi buồn cũng đều đều len lỏi vào từng noron thần kinh.

Bạn sẽ thấy chính mình trong Makoto, Sekiguchi, Saki, Miyuki hay thậm chí là Shizuru bởi vì những con người bình thường đó mang dáng vẻ thân thuộc, gần gũi như chính những người tồn tại xung quanh chúng ta vậy. Bạn cũng sẽ thấy những chi tiết, những con người tử tế, những chân tình được giấu kín và rồi cũng sẽ dễ dàng đồng điệu, dễ dàng nhập cuộc, dễ dàng thấu hiểu… Vòng xoay đơn thuần đó làm nên câu chuyện tưởng chừng thật “nhạt” của nhà văn Takuji.

Truyện của Ichikawa Takuji hầu như đều như vậy, giữa những điểm bình thường đó, một điểm bất thường lại nổi lên. Nó cố len lỏi và ẩn mình, nguỵ trang sao cho giống những điều bình thường xung quanh nó. Shizuru là một cô gái mắc chứng bệnh chậm lớn kỳ lạ, nhưng cô vẫn đang sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Cũng giống như Mio trong Em sẽ đến cùng cơn mưa hay Karin trong quyển Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào, Shizuru mang trong mình một chút lạ kỳ mà Thượng Đế cố tình sắp đặt. Tôi lại nhìn thấy bóng hình của Mio trong Shizuru, một hình ảnh như đại diện cho điều mà tác giả luôn tâm niệm: Con người luôn khao khát có được tình yêu đích thực trong đời, dù họ biết rằng, nếu chọn lựa tình yêu đó, họ sẽ phải đánh đổi rất nhiều, thậm chí là cả mạng sống của họ.

Cái nhẹ nhàng của Tấm ảnh tình yêu như một mạch nước sâu, âm thầm chảy. Chợt một ngày bạn phát hiện ra rằng, những cảm xúc mà nó để lại đau đớn đến nhường nào, tình yêu mà nó nhắc đến mới khó quên làm sao… Lẽ thường của cuộc sống cuối cùng mới là thứ day dứt nhất, vì căn bản chẳng có mấy người trải hết những bất hạnh phi thường đầy kịch tính lạ lẫm kia.

Và tôi vẫn còn nhớ mãi, cái bóng dáng nhỏ xíu ngồi ăn bánh donut của Shizuru…”

NGUYỄN TRẦN HỒNG NHI

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #052 – Vì sao con tôi không thích đến trường?

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #052 – Vì sao con tôi không thích đến trường?
“Đến lúc này, sau khi đọc trọn vẹn cuốn sách này thì mới có cái nhìn nghiêm túc hơn hẳn với Giáo Dục, mà mình đang trực tiếp tham dự.

Cuốn này đập vào mắt mình cũng lâu rồi, nhưng lần lữa mãi đến khi giảm 50% thì hốt ngay.

“”Khi báo chi nói rằng trà sữa sẽ làm mình mập lên và dễ dẫn đến nhiều bệnh lí, thì cách tốt nhất là tôi sẽ dẹp không đọc báo chí nữa.”” – Nếu nghĩ theo cách này thì rõ ràng mình đã sai lầm khi đọc cuốn này.

“”Vì sao con tôi không muốn đến trường?”” như một lượng thuốc sát trùng đang được đổ vô vết thương đang toang hoác và lở loét, sẽ rát đấy nhưng rồi một thời gian nhờ nó vết thương sẽ lành lặn trở lại.
Tuy nói về bối cảnh ở nước Đức, nhưng rõ ràng những người đầu não về giáo dục tại Việt Nam (hình như) đã đọc cuốn này, bằng chứng là những thay đổi dạo gần đây luôn lấy “”học sinh làm trung tâm”” và đánh giá học sinh “”theo năng lực đang”” làm xu hướng.
Nên mọi thành phần lo cập nhật ngay để đừng bỡ ngỡ những thay đổi sắp xảy đến.

Chưa bao giờ lại cảm thấy cái sự nghiệp giáo dục quan trọng cho toàn cầu như lúc này.
“”Giáo dục là dành cho cộng động, cớ sao hệ thống trường học lại không được dành cả cộng đồng?””
“”Việc cho điểm đánh giá năng lực cho học sinh có phải là cách làm tối ưu dành cho năng lực học sinh?””
“”Chia nhỏ ra từng môn, mỗi tiết 45 phút mang nặng lí thuyết như vậy đang đóng vai trò gì cho giáo dục?””
“”Nếu coi ‘văn hóa giáo dục’ là điểm số của những môn học, vậy những năng lực khác cần hơn như thấu cảm, cạnh tranh công bằng,… cũng quan trọng vậy? Nhưng sao nó chỉ được đánh giá một cách hình thức và chung chung cho cái gọi là “”Hạnh kiểm””?””
“”Tại sao bắt học sinh học nhóm, mà giáo viên lại không cùng nhau hợp tác để giảng dạy?””
“”Đến lớn thì kiến thức tồn đọng lại trong các em quá ít, vậy lí do nằm ở đâu?””
“”Bằng cấp còn giá trị khi kiến thức đại chúng dễ dàng lấy và cập nhât liên tục như hiện nay?””
…….

Nhiều vấn đề cấp thiết kinh khủng và nổi cộm những bất cập trong hệ thống, cơ cấu giáo dục hiện hành.
Nếu “”Cách mạng giáo dục”” được diễn ra, thì có lẽ bản thân, là một giáo viên, sẽ mệt mỏi nhất.
Mệt không phải nặng nề quá, mà do “”cục lười biếng”” lâu ngày đã tích tụ quá lớn và bản thân thấy rõ nguy cơ đào thải sẽ rất cao khi “”Cách mạng giáo dục”” xảy ra.

Nhưng nếu hi sinh bản thân để các em học hứng thú hơn, để giáo viên không còn chán nản với nghề thì lẽ dĩ nhiên cách mạng là hợp lí.

Hi vọng tất cả những người làm công tác giáo dục nói chung và giáo viên nói riêng, hãy cầm cuốn sách này để đọc, đọc từ tốn và chầm chậm để nó ngấm.
Chả hiểu sao cuốn sách này nó phê phán tình hình giáo dục bên Đức, vốn chả liên quan gì đến mình, nhưng sao cảm thấy nhột và thậm chí đụng đến vùng “”cấm địa”” của lòng tự tôn của bản thân.
Hãy đọc để chuẩn bị hành trang cho những gì sắp xảy ra, nói chính xác “”Xã hội tri thức”” dần đang được thiết lập.

Mong giáo dục là nơi vun đắp những nhân lực cho tương lai hãy là nơi mà trẻ con cảm thấy vui vẻ, mà nếu có thì chỉ xảy ra chút “”căng thẳng nhẹ nhàng”” để chúng còn có tâm trạng đến trường trong niềm hân hoan.
Mong thi cử sẽ khác đi, và điểm số sẽ không còn – như cuốn sách này có đề cập.
Mong tình trạng dạy thêm chấm dứt hẳn.
Mong nếu có xảy ra hiện tượng đào thải theo quy luật tự nhiên, thì xin hãy đào thải những thành phần già, lão hóa ở thể xác lẫn đầu óc một cách mê muội và bảo thủ đến hồ đồ đang hoạt động trong môi trường giáo dục hiện nay, chứ đừng dại dột đào thải những mầm sống cho xã hội đang rất cần.
Và mong khoảng cách Giàu – Nghèo trong xã hội sẽ không còn nữa, mà thay vào đó là khoảng cách lấy “”sự học hỏi cái mới”” làm trọng tâm, để phân biệt “”Những người ham học hỏi – Những người lười học hỏi””.

Có một vấn đề mà bản thân rất thích được đề cập trong cuốn này, đại khái nội dung chỉ tóm gọn như sau:
– Thay vì ngân sách nhà nước được chi cho quốc phòng và an sinh xã hội thật nhiều (nhiều hơn giáo dục) nhưng thế giới vẫn không đổi thay thậm chí ngày càng tồi tệ. Vậy tại sao ngân sách không đầu tư thật nhiều về giáo dục, làm thành một cuộc cách mạng, để không còn những tệ nạn, những bất công trong xã hội từ đó giải quyết tất cả các vấn nạn xã hội. Đó là việc giải quyết triệt để tận tự gốc rễ những điều làm xấu xã hội, chứ không phải chỉ loại bỏ phần ngọn như hiện tại nhà nước vẫn đang làm.”””

NGUYỄN QUỐC DŨNG

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #051 – DƯỚI MỘT MÁI NHÀ Ở PARIS

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #051 – DƯỚI MỘT MÁI NHÀ Ở PARIS
“Dưới Một mái nhà ở Paris- Điểm giao nhau hạnh phúc của hai kẻ lạc lối
Một nhà soạn kịch nổi tiếng Gaspard đến từ Mỹ được thuê để viết vở kịch với cảm hứng mới tại một xưởng vẽ ở Paris. Cô cảnh sát trẻ Madeline đến từ Luân Đôn sau mối tình ngang trái cũng đến Paris ẩn mình và muốn quên đi tất cả. Ông trời oái ăm cho họ gặp nhau dưới một mái nhà chỉ bởi việc nhầm lẫn trong đăng ký thuê nhà.
Cuộc chạm trán giành “”địa bàn”” ấy ngỡ sẽ diễn ra một mối tình “”oan gia”” nhưng mọi thứ diễn tiến theo một hướng khác và cả hai vô tình khám phá những bí mật của chủ nhân ngôi nhà- Một họa sĩ tài danh đã mất với những đau thương còn bỏ ngỏ.
DƯỚI MỘT MÁI NHÀ Ở PARIS, có thể nói Guillaume Musso đã khéo xây dựng các tuyến nhân vật đầy lắt léo bởi hành trình song hành kết hợp của hai kẻ lạ mà họ tìm lại được chính mình sau bao biến cố và đánh mất niềm tin ở cuộc sống.
Musso đã đưa tôi từ ngờ vực và nghi ngại với suy nghĩ sẽ là câu chuyện trinh thám nhàm chán dài dòng trong việc đi tìm 3 bức tranh đang ẩn giấu của người họa sĩ tài danh bạc mệnh bởi những thủ pháp quen thuộc mà có thể tìm hàng tá ở các câu chuyện trinh thám khác. Nhưng những bước ngoặc, những cú rẽ bất ngờ đem lại sự thích thú và thán phục khi đến trang cuối cùng của hành trình ấy.
Cảm giác Musso không chỉ là nhà văn mà còn là họa sĩ, chuyện lồng chuyện như một tuyệt tác tạo ra từ những mảng màu khó tìm được ẩn giấu dưới tấm van thô kệch vô giá trị. Độc giả phải đi ngược chu trình, bốc tách từng lớp, từng mảng màu, từng khung cảnh để đến với cái được gọi là sự thật đằng sau bức tranh ấy.
“”Câu chuyện đầu tiên kể về đường đời của ba con người với số phận trắc trở: Một nhà văn nát rượu, một nữ cảnh sát chán sống, một câu bé mồ côi”” chuyển cảnh hợp lý đầy ngoạn mục sang câu chuyện thứ hai với cái kết có hậu Dưới Một Mái Nhà:
“”Năm năm trôi qua kể từ buổi sáng tháng mười hai năm 2016. Năm năm tươi vui. Đối với Madeline, đối với bố, đối với con, khởi đầu một cuộc đời mới. Một sự tái sinh đúng nghĩa. Con đã mang đến cuộc đời chúng ta những thứ vốn đã biến mất bấy lâu: cảm giác nhẹ nhõm, niềm hy vọng, niềm tin một ý nghĩa. Như khi con khám ra khi đến tuổi đọc những dòng này, cả mẹ con lẫn bố đều không phải những bậc cha mẹ bình thản mà con từng biết.
Nhưng cuộc sống gia đình của chúng ta đã khiến bố hiểu ra điều gì đó. Có một đứa con xóa nhòa toàn bộ bóng tối mà con hẳn đã chịu đựng trước kia. Thế gian phi lý, vẻ xấu xí của nó, sự ngu ngốc sâu như biển thẳm của phần đông nhân loại và thói hèn nhát của tất cả những kẻ đi săn theo bầy. Khi con có một đứa con, bỗng nhiên những ngôi sao của con sắp thẳng hàng trên bầu trời. Mọi sai sót, lỗi lầm, lầm lạc của con đều được cứu chuộc nhờ vẻ duyên dáng đơn giản của ánh sáng trong một đôi mắt.”””

NGÔ QUANG VINH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #050 – Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #050 – Tấm ảnh tình yêu và một câu chuyện khác
“Mảnh hồi ức tuổi trẻ xa xôi
Gửi vào trong tấm ảnh cũ rồi
Mối tình đơn phương chưa kịp ngỏ
Tất cả chỉ là quá khứ thôi…

Ấy chuyện về chàng Makoto
Mặc cảm về mình đến ngây thơ
Ngày ngày rong ruổi thu vào kính
Cả một thế giới đẹp như mơ.

Ấy chuyện về nàng Miyuki
Cô nàng chậm lớn đến lạ kỳ
Dáng người mảnh khảnh thật bé nhỏ
Nhưng tính mạnh mẽ chẳng tự ti.

Nàng ôm mãi mối tình đơn phương
Chàng phải lòng hoa khôi cùng trường
Câu chuyện ấy khi vào hồi kết
Liệu cả hai có chung con đường?

Ta chẳng thể biết được ngày mai
Nỗi đau có xảy ra lần hai
Liệu hạnh phúc ta đang nắm giữ
Rốt cuộc sẽ dành trọn cho ai…

Tấm ảnh tình yêu
Và một câu chuyện khác…”

QUỲNH MAI

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #049 – Người đua diều – Khaled Hosseini

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #049 – Người đua diều - Khaled Hosseini
““Người đua diều” thực sự là một cuốn sách vô cùng hấp dẫn và đem lại cho tôi quá nhiều cảm xúc. Ít nhất một lần, tôi đã rơi những giọt nước mắt vì những nhân vật trong câu chuyện mà Hosseini đem đến, về giá trị cao cả, đầy thiêng liêng của tình yêu, tình ruột thịt và những kí ức, những di niệm đẹp đẽ nhưng cũng đầy ám ảnh luôn hiện diện trong tâm trí nhân vật chính Amir. Đó là một cuộc tranh đấu – một cuộc tranh đấu đầy xót xa và đau thương và cũng là một hành trình thức tỉnh, dằn vặt của Amir. Trong đó, những bức chân dung đầy cảm động về người bạn – người anh em tri kỉ của cậu là Hossan và hình ảnh người cha của chúng là ngài “Baba” (theo cách gọi của Amir) luôn là những thứ gì đó gây nhiều xúc cảm nhất trong lòng tôi. Câu chuyện chính xác là một cuộc hành trình đấu tranh khốc liệt, đấu tranh với chính những dằn vặt lương tâm, đấu tranh với sự thật, đấu tranh để tìm về nguồn cội, quê hương xứ sở,…
Hossan ơi! Cậu là một đứa trẻ cao thượng và đầy nhân cách. Những hình ảnh về một Hossan hiền hậu, “cam chịu”, nhẹ nhàng với lòng trung thành tuyệt đối với Amir sẽ luôn là những thứ khiến cho người đọc mến yêu cậu biết nhường nào! Sẽ mãi nhớ về hình dáng nhỏ bé ấy – một cậu bé Hazara với cái môi hẻ, với lòng khát khao được biết chữ, tài năng bắt diều đỉnh cao và sự xả thân bất chấp mọi hiểm nguy,… Và khi kết thúc cuốn tiểu thuyết, những âm vang ấy vẫn luôn vang vọng trong tâm thức của những người thương yêu Hassan: “Vì cậu, cả ngàn lần rồi…” Yêu lắm, Hassan bé nhỏ!
Amir! Tôi cũng quý trọng Amir, quý trọng cậu vì sự dũng cảm muộn màng của cậu, về hành trình đấu tranh với lương tâm để tìm về nguồn cội, tìm về nguồn cội Afghanixtan để tìm ra sự thật được chôn giấu suốt bao nhiêu năm, đồng thời cũng là hành trình tìm lại đứa con của Hassan – đứa cháu trai thất lạc của chính cậu. Và thật vui vì lòng dũng cảm ấy đã chiến thắng sự hèn nhát và lòng an phận. Thật tự hào vì cuối cùng, Amir đã lựa chọn đương đầu với hiểm nguy, sẵn sàng đi vào chỗ nguy hiểm nhất để chuộc Sohrab và đưa Sohrab về Mĩ.
Amir và Hossan, các cậu phải tự hào vì các cậu có một người cha vĩ đại như thế. Đó là một người cha đầy nhân cách, lòng kiêu hãnh, dũng cảm, tình thương người và yêu con trẻ. Tôi thực sự vô cùng kính trọng “Baba” vì những gì ông đã dành cho hai người con trai của ông, cho xã hội và cho những người xung quanh. Và những trang văn viết về quãng thời gian ông sống ở Mĩ với Amir, làm người bán xăng, sống một cuộc sống khó khăn trên đất Mĩ vẫn là những trang văn đọng lại trong tôi những hình dung vô cùng rõ nét về “Baba”, về những hi sinh thầm lặng, cao cả mà ông đã dành cho Amir bé nhỏ của ông. Một người cha vĩ đại, đúng thế!
Một điều mà tôi tin không chỉ riêng tôi cảm thấy tiếc nuối đó là sự thật muộn màng ấy cuối cùng Hossan vẫn không bao giờ có cơ hội được biết. Tiếc vì sự thật ấy đã bị giấu kín quá lâu, quá kĩ. Nếu không phải vì thứ bí mật ấy thì có lẽ đã không có cái ngày Hossan và ông Ali rời khỏi căn biệt thự và cũng sẽ không kéo theo biết bao mất mát, đau thương về sau. Nhưng sự thật là thế, mọi thứ đều đã xảy ra và chẳng thể thay đổi được quá khứ ấy. Tiếc vì trong những năm tháng ấy, “Baba” không được dành cho Hossan một tình thương trên danh nghĩa cha – con một cách công khai và tự do. Tiếc rằng Hossan đã không được hưởng hạnh phúc của tình cha con máu mủ một cách công bằng như những gì mà Amir có được. Tiếc rằng Hossan chưa bao giờ được gọi bằng một tiếng gọi thân thương “Baba” như cách mà Amir luôn gọi. Và cũng tiếc lắm, hai người cha con không công khai ấy đến lúc chết vẫn chưa được hưởng một ngày, hay một đêm trọn vẹn và ấm áp trong vòng tay che chở, bao la, vĩ đại của “Baba”. Thương Hossan vì bao mất mát mà cậu một mình phải trải qua, đến lúc chết rồi vẫn không hề biết đến người cha thật sự mà cậu đang mang dòng máu, để biết rằng cậu thực sự không phải là tộc người Hazara.
Nhưng cũng biết đâu, chính bí mật được cất giấu suốt bao năm tháng ấy chính là định mệnh cuộc đời của Hassan, Amir, “Baba” và ông Ali. Nhờ bí mật ấy đã tôi rèn lên một nhân cách với một trái tim nhân hậu, quả cảm của Hossan. Và cũng nhờ đó mà cậu có cho riêng mình một người cha cũng hết mực yêu thương cậu – người cha với đôi chân không lành lặn. Dẫu sao thì Hossan vẫn được sống những năm tháng tuổi thơ trong tình yêu thương mà ông Ali dành cho Hossan, dẫu sao thì cậu vẫn được nếm trải những vị ngọt ngào của thứ tình cảm thiêng liêng ấy một cách theo tôi cũng khá là trọng vẹn – tình phụ tử.
Bên cạnh đó, kết cục của cuốn sách cũng là điều mà tôi chờ đợi dẫu rằng tôi cũng không biết sau đó, Sohrab – cháu trai của Amir sẽ hòa nhập với cuộc sống Mĩ như thế nào khi cậu bé đã trải qua và phải hứng chịu biết bao tổn thương, biết bao những vết rạch chằng chịt trong tâm hồn khiến cậu luôn im lặng không sao cất lời. Biết rằng để hàn gắn lại là điều không hề dễ dàng và mau chóng nhưng tôi vẫn luôn mong Sohrab sẽ ổn hơn và mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Cầu chúc cho gia đình nhỏ của Amir sẽ hạnh phúc.
Cũng qua câu chuyện, chiến tranh đã hiện ra một cách đầy đau thương và chân thật qua những dòng viết về cuộc chiến ở Afghanixtan, về Kabul yêu dấu. Tôi thương những người dân vô tội ấy, thương những đứa trẻ mồ côi, thương những kiếp người không đáng phải chịu những khổ đau mà chiến tranh gây ra với họ và hơn hết là thương đất nước Afghanixtan xa xôi. Tàn khốc là những gì mà Afghanixtan phải chịu đựng bên cạnh biết bao đau thương, mất mát và cả những giọt máu rơi. Nhưng dù thế nào, đất nước Afghanixtan cằn cỗi vẫn luôn hiện lên với những giá trị văn hóa không hề bị biến mất dù là ở hoàn cảnh khó khăn nhất, Kabul sẽ vẫn đẹp và chất chứa biết bao kỉ niệm đẹp đẽ trong tiềm thức của Amir và Hossan. Những kỉ niệm tuổi thơ ấy sẽ còn mãi và giúp chúng nuôi dưỡng tâm hồn. Để mai này, dù điều gì xảy ra thì những kỉ niệm ấy sẽ luôn nhắc nhớ chúng là người Afghanixtan, mang trong mình dòng máu đất nước Afghanixtan yêu dấu. Những hồi ức ấy thấm thía vô cùng, đẹp đẽ mà cũng thật xót xa! Thương quá Kabul, thương quá Afghanixtan!!!
Giờ đây, Amir hay chính là Hosseini đã trở thành một nhà văn lớn, mọi người trên thế giới đã và đang đọc những cuốn sách do cậu viết ra đúng như những gì mà Hossan và chú Rahim Khan đã tin tưởng. Chính tài năng, giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy xúc cảm, gần gũi của Hosseini đã tác động đến người đọc một cách sâu xa và ám ảnh. Trong đó phải kể đến lối hành văn và giọng điệu đầy chất thơ, chất trữ tình trong những dòng viết đan xen bên cạnh những trang viết về chiến tranh khốc liệt. Tóm lại, trữ tình, xót xa, chân thực là những gì mà người đọc sẽ thấy sau khi đọc cuốn tiểu thuyết vô cùng đáng đọc này.”

PHẠM TIẾN THÀNH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #048 – Bóng hình của gió

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #048 – Bóng hình của gió
“””Tôi xin mở đầu bằng việc kết thúc””.

Thông thường, ta hay dùng “”Happy ending”” hay “”Sad ending”” để nói về kết thúc của một câu chuyện, nhưng ở đây, đối với cái kết của cuốn sách này, cảm thấy hai từ trên không phù hợp cho lắm, nên tôi đơn thuần chỉ muốn nói là:

“”Bóng hình của gió”” đã có một kết thúc đẹp, rất đẹp.

Tôi mất hết 3 tháng để đọc 2/3 cuốn sách dài 521 trang, một phần là vì bận rộn. Một phần còn lại là vì bản thân cảm thấy “”Bóng hình của gió”” viết quá nhiều về… tình yêu! Và tất nhiên đối với một đứa không thích ngôn tình (nhưng cũng không kì thị đâu yên tâm ))), và vốn là fan trinh thám, kinh dị thì cảm thấy hơi nản khi đọc.

Nhưng đây là cuốn sách thứ 2 khiến mình muốn viết. Cuốn đầu tiên là “”Chạng vạng””, đọc cách đây 8 năm.
1/3 cuốn còn lại, tôi đã hoàn thành trong 2 ngày nghỉ Tết đầu tiên.

Tại sao lại như vậy? Động lực nào khiến mình dù có nản nhưng vẫn tiếp tục đọc?

– Về tác giả:
Văn phong của tác giả, cách hành văn dẫn dắt câu chuyện của Carlos Ruiz Zafón chính là điều cuốn hút nhất, không phải duy nhất, ở cuốn sách này. Phải nói rằng tôi cực thích cái cách ông miêu tả mọi chi tiết, từ cảnh vật, con người, bối cảnh xảy ra hay tâm lí nhân vật đều rất hay và lôi cuốn. Nói rõ hơn thì tôi cảm thấy văn phong của ông theo kiểu vẻ đẹp của hoa dại mọc trong vườn, rất trần tục, một vẻ đẹp của trần thế, không phải đẹp theo kiểu thiên thần ở vườn địa đàng, hay vẻ đẹp sắc sảo của ác quỷ mà là vẻ đẹp nơi trần thế, hoang dã, tự do và có chút hoa mĩ. Giống như thành phố Barcelona, ngòi bút của ông xuyên suốt câu chuyện luôn toát lên chút gì đó bí ẩn, song vẫn vô cùng kì vĩ và diễm lệ.

– Về nội dung:
Khi bắt đầu đọc, càng đọc, đến chừng hơn nửa cuốn, bạn sẽ thấy Daniel như một thằng nhãi nhiều chuyện, rõ ràng không phải chuyện liên quan tới mình mà cứ đào bới lên, đi tìm hiểu các kiểu, như thằng nhóc tuổi mới lớn không có việc gì hay ho hơn để làm nên chơi trò cảnh sát điều tra, và tưởng chừng như gặp cô nào là thích cô đó.

Phải, tôi đã nghĩ Daniel như vậy đấy :>> Mọi thứ diễn ra như sự trùng hợp. “”Julián đã từng viết: sự trùng hợp là vết sẹo của định mệnh. Nhưng không có sự trùng hợp nào đâu Daniel ạ.”” – Nuria Monfort trong “”Bóng hình của gió””. Đúng vậy, thực chất số phận đã đưa đẩy những con người này lại với nhau, từ những con người xa lạ, họ dần hình thành nên mối liên kết vô hình. Nếu như Daniel không thích sách, nếu như cha cậu hôm đó không đưa cậu đến nơi gọi là “”Nghĩa Trang Của Những Cuốn Sách Bị Lãng Quên””, nếu tại đó cậu tìm thấy cuốn sách khác, không phải cuốn “”Bóng hình của gió”” của Julián Carax, nếu Nuria không quyết định giấu những cuốn sách của Julián vào đó, nếu như Daniel không đưa Fermín về tiệm sách, và hàng vạn cái nếu như khác, thì Carax vẫn sẽ mãi không cầm bút một lần nữa, và cuộc đời ông sẽ kết thúc trong sự vụn vỡ ở tâm hồn, thì Nuria vẫn mãi sống trong căn hộ ẩm thấp mà chết dần theo nỗi cô đơn trong lòng, đó là nếu họ vẫn chưa bị Fumero giết chết, thì bà Jancita sẽ ra đi mà không được gặp Carax hay Penélope, kể cả trong khu vườn kí ức rồi ra đi với nụ cười trên môi, thì Fermín vẫn đang vật lộn với cuộc sống lang thang dưới gầm cầu và cậu Daniel sẽ không vượt qua được quá khứ, sẽ mãi đánh mất hình ảnh người mẹ của cậu, và tất cả bí mật về ngày xưa ấy sẽ mãi chôn vùi theo sự tàn lụi của những người liên quan.

Nhưng ván bài định mệnh của Chúa Trời đã bắt đầu, những lá bài đã được chia cho từng nhân vật, mà Chúa Trời ở đây, chính là Carlos Ruiz Zafón. Dần dần mọi chuyện xảy ra được liên kết với nhau, một cách logic. Kể cả chi tiết nhỏ nhất, rằng cây bút hãng Montblanc, Daniel hằng mong có được lúc nhỏ cũng chính là cây bút từng thuộc về Victor Hugo, theo nhiều người tin vậy, mà Nuria đã dốc hết tài sản của mình để mua tặng cho người cô yêu, Julián, song trong lúc khó khăn đã đem bán nó. Sợi chỉ đỏ của số phận gắn kết những mảnh đời với nhau qua những điều không nghĩ tới nhất trong cuộc sống.

Và có cái gì đó trong lòng cậu Daniel thôi thúc cậu tìm hiểu người tác giả bí ẩn này. Để rồi khi mọi chuyện tưởng chừng như vụn vỡ, che lấp bởi những quá khứ đau đớn, sự hối hận, nuối tiếc, gần như rơi vào khủng hoảng thì nút thắt trong lòng mỗi người đều được tháo gỡ, vâng, vào những lúc, bởi những chuyện không ngờ đến nhất.

– Về cấu trúc chuyện:
Zafón đã không bị đuối ý tưởng, như tôi lo lắng, khi càng đến cuối truyện, bởi có quá nhiều nút thắt cần được tháo gỡ hợp lí. “”Bóng hình của gió”” của ông có tính nhân đạo, qua cái chết thanh thản của ông Fortuny trong khi ngắm nhìn hình ảnh vợ và đứa con trai, người mà ông đã không dành cho họ tình yêu trọn vẹn, hay qua cái chết của Miquel Moliner, hi sinh vì người bạn anh coi như một phần cuộc sống của mình.

Tôi đã bật khóc trước hai cái chết ấy. Quá nhiều cảm xúc trong bức thư của Nuria, từ bất ngờ, ngỡ ngàng, cảm nhận được sự ấm áp trong tình yêu, và cả đau đớn trong trò đùa của số phận.

Nhưng sau tất cả, “”Bóng hình của gió”” đã có một cái kết đẹp.
Rất đẹp. Chắc chắn là như vậy.”

LÊ PHƯƠNG THỤC VY

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #047 – THÚ TỘI

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #047 – THÚ TỘI
“Những tưởng sự trả thù của Moriguchi chỉ dừng ở mức pha máu vào sữa của 2 cậu học sinh, rồi từ đó để chúng hoảng loạn, dẫn đến ám ảnh về mặt tâm lý, dù như vậy có vẻ quá nhẹ nhàng. Nhưng không dừng ở đó, Moriguchi thật cao tay hay phải nói là thật tàn nhẫn. Cô hiểu rõ bản chất và tính cách của 2 cậu học sinh kia. Cái cô muốn chính là để cả Shuya và Nao phải nếm trải nỗi đau đớn tột cùng khi mất đi người mình thương yêu nhất, tin tưởng nhất.
Đọc xong câu chuyện bản thân tôi cũng hoang mang với 2 luồng suy nghĩ. Một bên ủng hộ Moriguchi, bên kia thì không thể chập nhận được. Cách trả thù của cô rất tàn độc nhưng nếu không phải chịu cú hích nhớ đời như vậy thì liệu Shuya có thay đổi những suy nghĩ tiêu cực đến bệnh hoạn kia. Tôi vẫn luôn tự hỏi nếu mình rơi vào tình huống đó liệu mình có thể ngồi yên, bỏ qua mà không nghĩ tới việc trả thù?
Thế nhưng, nói qua cũng phải nói lại, Moriguchi cũng thật đáng trách. Trả thù như vậy liệu cô có cảm thấy thanh thản, vui vẻ hơn. Chẳng phải chính con người cô cũng đã trở nên biến chất vì thù hằn. Cô đã gián tiếp giết thêm mấy mạng người nữa. Vậy thì cô có khác gì Shuya, cũng chỉ biết tới con gái mình, sẵn sàng trả đũa học sinh của mình?
Phải chi những người cha, người mẹ quan tâm tới con cái họ hơn, phải chi những đứa trẻ cứ mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình với cha mẹ chúng. Phải chi họ thành thật với nhau hơn, có lẽ sẽ không có những cái kết xót xa như vậy!”

PHƯƠNG ĐÀM

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #046 – Điều kì diệu lớn

CUỘC THI BOOK OF THE YEAR 2018 BOTY2018 #046 – Điều kì diệu lớn
“Có một bí mật bên trong cuốn sách này…

…đang chờ bạn khám phá.

Dù bạn có tin hay không, nó chắc hẳn đã truyền động lực cho rất nhiều người, từ nghệ sĩ trên khắp hành tinh, những tâm hồn hoạt động nghệ thuật, những trái tim khao khát đột phá, và những con người dám sống khác biệt. Bạn tự hỏi, điều này có ích gì? Có đấy!

Một tác phẩm bàn về Sáng Tạo, được thai nghén từ các câu chuyện đời thực của chính tác giả, khi soi rọi vào bản chất đích thực của Ý Tưởng, Cảm Hứng, Sức Mạnh Tiềm Ẩn, Óc Sáng Tạo và Trí Tò Mò… Liệu chúng ta có dám sống sáng tạo, khi mà…

“Bạn sợ mình sẽ bị từ chối, chỉ trích, nhạo báng, hiểu nhầm,
hoặc – tệ nhất là – bị phớt lờ.”

“Bạn sợ một ai đó khác đã làm việc này tốt hơn rồi.”

“Bạn sợ mình quá già để bắt đầu.”

“Bạn sợ mình quá trẻ để bắt đầu.”

Hay trong vài trường hợp, người nghệ sĩ sẽ phải làm gì khi cả đời anh ta chưa có một tác phẩm nào được công nhận, thậm chí mãi về sau cũng chẳng được đoái hoài? Và ai đó yêu nghệ thuật, nhưng lại phải sống trong đau khổ, dằn vặt, giằng xé, chỉ bởi ý nghĩ “nếu không có sự khó chịu về mặt cảm xúc, thì chẳng thể làm ra thứ gì có giá trị cả.” Tại sao lại như vậy?

Bí mật của Điều Kì Diệu Lớn nằm ở chỗ, bạn nhận được mọi câu trả lời từ những thắc mắc này. Bởi nữ nhà văn sẽ cho bạn thấy, tình yêu thay vì sự đau khổ, luôn luôn là như thế.

“Nếu nghệ thuật hợp pháp hóa sự tàn nhẫn, thì tôi nghĩ rằng nghệ thuật là thứ không đáng có.”

“Thiên nhiên cho hạt mầm, con người cho khu vườn; cả đôi bên đều biết ơn nhau.”

Sáng tạo và con người giống như vậy đó. Nhẹ nhàng và từ tốn. Thế nên, bạn đừng đòi hỏi Sáng Tạo phải tìm đến mình trong tích tắc, nó cũng như “nàng công chúa đỏng đảnh” hay “chàng hoàng tử mới lớn” có rất nhiều cảm xúc hỗn độn đang diễn ra, nó cần thời gian. Khi đến thời điểm chín mùi, có thể là một khoảnh khắc bất chợt, hay một sự tình cờ hữu ý, bạn sẽ nhận được thứ mình cần, sáng tạo là vậy đấy.

Lần giở những trang sách của Điều Kì Diệu Lớn, những yếu tố để trở thành một con người sáng tạo sẽ khai mở tâm trí bạn, bạn sẽ hiểu rằng, Sáng Tạo – chỉ cần bạn cảm thấy “thích”, chỉ đơn giản là “thích” thôi, thì bạn cứ làm. Bởi chúng ta được sinh ra để sáng tạo nên mọi thứ mà, hãy tin vào tiềm năng của mình.

Khi đọc lời giới thiệu về cuốn sách này, tôi không nghĩ nó lại tạo ấn tượng sâu sắc trong thế giới quan của mình đến thế. Ngôn từ của Elizabeth Gilbert luôn khiến tôi cảm thấy gần gũi và hứng khởi đến lạ. Những cuốn sách của bà, dù viết về đề tài gì, cũng được thổi vào đó hơi hướng tâm linh và niềm tin yêu cuộc sống mãnh liệt. Bạn thật sự không nên bỏ qua tác phẩm này đâu.

Sáng Tạo sẽ cho bạn thấy, “khác biệt tích cực” chứ không phải “dị biệt tiêu cực”.

Và khi bạn lựa chọn đọc quyển sách này, đã là một điều kì diệu lớn rồi đấy! ”

TRẦN HUỲNH PHƯƠNG KHANH

#bookoftheyear2018 #BOTY2018#nhanamthuquan
Bài dự thi gửi về link sau: https://goo.gl/forms/uIsVDU9Zm5W4FO343 và nếu bạn còn có chút “bối rối” về thể lệ dự thi thì hãy vào link:https://goo.gl/TeSXn4 xem nhé!