REVIEW: NẾU EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠ – Jera Le

NẾU EM LÀ…

Nếu em là thời gian không trở lại
Anh xin làm kí ức ngày xưa…
Mãi năm tháng dấu yêu vụng dại
Hai nửa đời ướt một chiều mưa…

Nếu em là giấc mơ ảo ảnh,
Trôi qua đời như tiếng mưa đêm
Anh xin là vầng trăng nghiêng lạnh
Đánh thức mình để đi tìm em…

Nếu em là mùa hoa vàng cuối
Anh xin về tìm lại bình yên
Trói nhau bằng lời thơ tiếc nuối…
… Hoa có vàng nơi ấy không em?

Nếu em là tháng ngày mộng mị
Anh xin hoài thơ trẻ đời nhau,
Giữ niềm tin vào nhiều mơ mộng
Để trái tim luôn mãi xanh màu!

Nếu em là cánh buồm xa khuất
Anh xin một đời nguyên vẹn biển xanh
Níu giữ em bằng tấm lòng chân thật
Nguyện ru em năm tháng an lành…

Nếu em là phù du cánh mỏng
Bay phiêu linh tận cuối chân trời
Anh cũng xin được làm cơn gió,
Trọn kiếp buồn thổi mãi khôn nguôi!

Nếu em chỉ là nụ hoa nhỏ bé
Anh xin làm bóng cả đời em
Chở che cho những điều rất khẽ…
Ví như giọt sương khoảnh khắc êm đềm…

Và cứ thế… nếu em là tất cả
Anh chỉ xin… là duy nhất một điều
Trái tim nhỏ chứa dòng máu lớn
Ôm trọn người tình bằng những thương yêu!

Vậy em nhé, cứ mãi là em nhé
Đừng như mây, như gió vô chừng
Để anh vẫn chỉ là anh vậy,
Suốt một đời vẫn mãi bao dung…

[2007, viết khi đọc xong Nếu em không phải một giấc mơ & Gặp lại – Marc Levy]

REVIEW: KITCHEN – VỀ HƠI THỞ NHẸ & TIẾNG THẦM THÌ… – ĐAN LÊ

Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình. Kitchen – Banana Yoshimoto

Vào những tháng năm xa xôi của tuổi nhỏ, đã có lần chúng ta nghĩ về tình yêu như vùng ánh sáng ấm áp & bao la mà ai cũng ước ao vào một đêm mưa lạnh. Chúng ta ngồi trong nhà giữa cơn giông, nghe mưa tuôn thấm đẫm mặt đất, tưởng chừng đang bị bỏ lại dưới lòng biển sâu, tự hỏi rằng nỗi hoang liêu & lạnh lẽo ấy sẽ còn kéo dài mãi đến bao giờ. Và đôi lần ước ao, khi mở cửa ra, sẽ thấy vùng ánh sáng ấm áp dịu dàng đợi chờ trước mặt. Chúng ta đã trông chờ tình yêu như đứa trẻ thấp thỏm món quà Giáng Sinh được ai đó đặt sẵn dưới chân cây thông Noel những ngày bé dại. đắm mình trong thứ ánh sáng thần tiên, lòng say sưa bởi nỗi mong chờ được thỏa nguyện. Khi được tìm thấy trong vùng sáng diệu kì & rạng rỡ đó, ta sẽ vĩnh viễn yên lành, vĩnh viễn được sưởi ấm và che chở. Và vĩnh viễn hạnh phúc, bởi cảm giác đầy tràn lan tỏa khắp trái tim.

Vào những tháng năm bớt xa xôi hơn của tuổi không còn nhỏ, tình yêu bỗng trở thành đốm sáng le lói cháy trong một góc khuất nơi con tim thấm mệt. Khi đã thương tổn đủ sâu và thất vọng đủ nhiều. Khi hiểu ra sự mong manh của sinh mệnh khiến cho ngay cả tình yêu vĩ đại nhất cũng có nguy cơ đến lúc lụi tàn. Khi ấy tình yêu bỗng trở thành đốm sáng nhỏ mà ta cố công gìn giữ nuôi nấng, dẫu có phải giang thân mình ra chở che giữa trời giông bão. Ánh sáng & nỗi ấm áp không còn là món quà từ trên trời rơi xuống lòng chờ được nhặt lên. Ánh sáng & hơi ấm chỉ có thể được thắp lên từ chính bên trong tâm hồn, vượt lên nỗi hoang mang, cảm giác sợ hãi & sự bất an, luôn là những tấm lưới bủa vây thường trực. Và chính niềm hy vọng hiền lành giản dị, như được ở bên người mình yêu cùng nhau cười, ấm áp nói chuyện giấc mơ, như còn được thấy ai đó hiện hữu bên mình bất chấp mọi chuyện buồn bã đã qua, đã neo giữ lại những đốm sáng chập chờn chực tan đi mất ấy. Để ta tin rằng, ngày mai vẫn còn ý nghĩa…

Và hạnh phúc, dẫu lắm khi không tròn vẹn, vẫn thật sự hiện hữu trên đời.

Bao giờ đọc lại Kitchen, tôi cũng luôn muốn được nghĩ về tình yêu như thế…

“Tôi đột nhiên muốn hỏi bạn có nhớ mối tình đầu không?

Nhớ khoảng thời gian ta tin rằng có lẽ thế giới sẽ trở nên tốt đẹp chỉ cần người đó và bạn cùng đi bên nhau. Nhớ sức sống tươi trẻ khi đó.”

Bởi lẽ, dẫu sau này có mê đắm Banana đến thế nào với những Vĩnh biệt Tugumi, N.P, Amrita, Say ngủ, Thằn Lằn, đối với tôi, Kitchen vẫn mãi mãi mang lại cảm giác tươi mát & trong trẻo như của mối tình đầu thuở ấy.

Tôi đã đọc Kitchen bản tiếng Anh mua từ hiệu sách Kinokunya trên những chuyến tàu TGV băng qua những thảo nguyên châu Âu trải rộng đến chân trời , nhìn lên những đám mây xanh như được ướp hương hoa mùa hạ. Xanh như trái tim trong sáng bồi hồi của tuổi 20.

Tôi đã nhớ đến Kitchen trong những đêm mất ngủ dài dằng dặc phía trên những căn hộ luôn sáng đèn của một thành phố châu Á quanh năm mưa xám. Khi ánh sáng từ chiếc tủ lạnh trong bếp luôn là nỗi ấm áp khó lòng lí giải cho những bữa ăn nấu muộn giữa đêm. Khi nghe tiếng quạ đập cánh kêu lúc trời gần sáng, lòng vừa chênh chao vừa trầm tĩnh.

“From the bottom of my heart, I wanted to give up; I wanted to give up on living. There was no denying that tomorrow would come, and the day after tomorrow, and so next week, too. I never thought it would be this hard, but I would go on living in the midst of a gloomy depression, and that made me feel sick to the depths of my soul. In spite of the tempest raging within me, I walked the night path calmly.”

Tôi đã đọc Kitchen bản tiếng Việt của Lương Việt Dzũng bên bờ hồ Hà Nội một chiều thu năm 2006. Một chiếc lá chuyển màu từ cây lộc vừng bên hồ đã đậu xuống lòng trang sách mở rộng, và vĩnh viễn nằm lại đó. Khi Eriko, nhân vật người mẹ kì lạ của Yuichi, cũng là người cha chuyển giới, nói với nhân vật chính Mikage về ý nghĩa hạnh phúc trong ánh sáng êm dịu của những dải cầu vồng.

“Chỉ có điều, cô vẫn nghĩ, nếu cuộc đời người ta không thực sự đi đến chỗ hoàn toàn tuyệt vọng, nếu từ đó người ta không thực sự nhận ra đâu là thứ mà mình không thể vứt bỏ, thì người ta sẽ lớn lên mà chẳng hiểu niềm vui thực sự là gì cả. Cô thấy mình đã thật may mắn.”

Mái tóc thả xuống vai lòa xòa xao động. Chắc hẳn cô đã phải trải qua những ngày không sao kể xiết, những chuyện tồi tệ, và con đường trước mặt gian khó, cheo leo tới mức chẳng dám nhìn lên. Ngay cả tình yêu cũng không thể cứu rỗi được tất cả. Mặc dầu vậy, lọt thỏm trong ánh hoàng hôn, con người ấy vẫn đang tưới nước cho đám cây cỏ bằng đôi bàn tay thon thả cùa mình. Ngập tràn là thứ ánh sáng dịu nhẹ đang bừng lên như sắp tạo thành chiếc cầu vồng giữa dòng nước trong suốt.”

Tôi đã đọc đi đọc lại, và không ngừng yêu mến Kitchen. Như người lữ khách trong đêm tối giá lạnh có thể tìm thấy nơi trú ẩn, để che chắn đốm lửa nhỏ nhoi còn sót lại trong trái tim mình.

Những cái chết bủa vây, căn bệnh khắc khoải bấu víu lấy sự sống đang dần tàn lụi, những chấn thương tinh thần trong quá khứ chẳng gì có thể bù đắp… Tất cả mọi điều làm nên khoảnh khắc chông chênh mà Banana đặt nhân vật vào, để có thể soi thấu tận đáy lòng mình, bằng ánh mắt trong veo & bình thản.

Những khoảnh khắc ấm áp thoảng qua nhưng còn lại mãi, từ những điều chia sẻ đơn sơ bình dị của cuộc sống gia đình. Trong căn bếp ấm áp tuyệt vời của gia đình nhà Tanabe, Mikage Sakurai, cô gái bé nhỏ lẻ loi ngỡ chẳng còn gì để yêu giữa hết thảy mọi thứ trên đời, bỗng được sưởi ấm trong sự đồng cảm bình dị & sâu xa mà cô luôn ao ước.

Tôi đã yêu Kitchen như yêu thứ ánh sáng ngọt ngào thanh thoát của niềm hy vọng. Đó là khi nhặt lên giữa những trang văn khoảnh khắc một người có thể chạm đến một người, mang yêu thương, quan tâm & tin cậy trao cho nhau. Để dẫu vẫn là kẻ nổi trôi không bến bờ, thứ cảm giác còn có thể nương tựa được vào ai đó giống mình, như một sự cảm thông, có thể cứu rỗi mà neo giữ lại cuộc đời cứ chực trôi đi mất…

Hoặc giản đơn hơn, tôi yêu Kitchen, vì cũng như Mikage, tôi vẫn tin rằng, Bếp luôn là nơi chan chứa tình yêu. Một căn bếp khiến ta luôn ấm áp, một căn bếp có ai đó cười và bảo, “Sao ăn cái gì với Mikage cũng đều ngon hết vậy nhỉ” Nơi mà ta có thể dốc trọn những mẩu linh hồn và tất cả dịu dàng trìu mến của cõi lòng để giữ cho lửa luôn cháy sáng. Nói như Mikage, “nó đáng yêu như một sự ngưỡng vọng xa xôi được khắc sâu vào trong ký ức của linh hồn. Hễ cứ đứng ở nơi này, là tất cả mọi thứ sẽ trở lại lúc ban sơ, và thế nào rồi cũng có điều gì đó sẽ quay về.”

“Vào cái mùa hạ tột cùng hạnh phúc ấy, và ở trong căn bếp ấy.

Cả những vết bỏng, và những vết đứt tay đều không làm tôi nao núng. Cả việc phải thức trắng đêm, cũng không làm tôi thấy nhọc nhằn. Ngày nào cũng vậy, tôi luôn phấp phỏng chờ cho đến hôm sau, để lại có thể được đương đầu & thử sức. Trong món bánh cà rốt mà tôi đã làm nhiều tới mức thuộc làu công thức ấy, có trộn lẫn cả những mẩu linh hồn của tôi, và những quả cà chua đỏ mọng tôi tìm thấy ở trong siêu thị, bao giờ cũng làm tôi say đắm đến quên đi cả sinh mệnh của mình.

Bằng cách đó, tôi đã biết thế nào là niềm vui, và tôi không thể nào quay đầu lại được nữa.

Dẫu sao, tôi vẫn muốn tiếp tục cảm thấy rằng, rồi một mai mình sẽ chết. Không làm thế, tôi không nhận thấy được mình đang sống.

Và kết quả là, tôi đã có một cuộc đời, giống như một kẻ rón rén men đi trong bóng tối, bên mép vực dốc đứng, cuối cùng cũng tới được con đường lớn, và bật ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm”

Truyện của Banana Yoshimoto bao giờ cũng dịu dàng & sâu lắng đến từng hơi thở nhẹ. Và tình yêu, hay nỗi đau mất mát, hay sự hồi sinh, cũng đều nhẹ nhàng tự nhiên như một tiếng thầm thì. Trong cái xao động của cuộc sống thành thị độc lập & phức tạp, người ta thường vội vã lướt qua không nghe thấy những tiếng thầm thì, không ngờ rằng đó lại chính là những tiếng nói tha thiết nhất từ cõi lòng sâu thẳm.

Tiếng thầm thì của thời gian không ngừng trôi chảy.

Của nỗi hoang vắng & mất mát khắc khoải mong được lấp đầy, đọng lại thành hạt sương mãi không tan nơi vách trái tim.

Của tình yêu sâu kín nhẹ nhàng không cất lên tiếng nói.

Của trái tim chân thật & dũng cảm, không ngừng lo âu & thất vọng, nhưng chưa bao giờ từ bỏ hi vọng vào những sợi tơ lòng mỏng mảnh, luôn có khả năng hàn gắn, khi kéo gần con người lại với con người.

Chính bởi những tiếng thầm thì đó, Kitchen vẫn luôn là một thiên truyện ấm áp dịu dàng. Vượt lên trên bóng tối, trên những dự cảm mong manh về ranh giới sống – chết, đó là cảm giác quả cảm muốn được cầm tay người mình yêu quý, để nhóm lên hơi ấm & lòng tin tưởng vào những ngày trước mặt, khi vẫn còn có thể tìm thấy nhau. Như Mikage bé nhỏ, trong đêm tối lạnh, vượt qua bao khó khăn & đường xa mang tô Katsu-don đến cho người mình yêu ở bên kia thành phố, chỉ để nói lên nỗi lòng tha thiết của mình.

“Nếu từ nay, có thêm mình ở bên, có thể Yuichi sẽ phải chứng kiến thêm những điều cực nhọc, những chuyện phiền toái, và cả những điều khó chịu nữa, nhưng chỉ cần Yuichi đồng ý thôi, cả hai chúng mình sẽ đến một nơi nào đó nhọc nhằn hơn, nhưng cũng tươi sáng hơn, Yuichi nhé. Bởi mình không muốn nhìn thấy cậu vuột mất như thế này”

Nỗi ấm áp ấy của Kitchen là nỗi ấm áp tự nhóm lên từ trái tim vẫn không ngừng nuôi hy vọng.

Như dòng suối bằng kem chảy qua lòng.

Như hơi nước bốc lên nghi ngút từ lò trong đêm mưa lạnh.

Len lỏi giữa bóng tối của thời gian trôi chảy, mặc kệ nỗi buồn thương lặng lẽ, mặc kệ niềm cô độc, hay cảm thức về cái chết vẫn luôn rình rập bủa vây, nỗi ấm áp ấy khiến ta tin rằng, chỉ cần còn có nhau, người ta vẫn có thể tiếp tục thanh thản & an lành, để đi tiếp con đường mơ hồ phía trước….

Bởi ““Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình.” …

SG, 17/09/2012

REVIEW: CHIẾN BINH CẦU VỒNG – Fuu Chan

Chiến binh cầu vồng là cuốn sách mà bố tôi “vui vẻ” thanh toán cho tôi trong 2 tháng gần đây =)) khi bố đã đọc sơ qua nó. Bố tôi nói rằng: “Đọc để thấy,mình may mắn con à”. Không phải là tôi không hiểu ý bố, nhưng khi đọc xong hết cuốn sách, tôi thở dài, tôi maymắn… đúng thế thật. Ở cái tuổi mười sáu này, điều may mắn nhất là được sống trong gia đình hạnh phúc, được đi học, điều mà những người bạn nhỏ trong câu chuyện ấy phải chật vật lắm, khó khăn lắm mới có được. Tôi đã hiểu ra, những điều mà vốn dĩ ai-cũng-hiểu nhưng mấy ai có thể làm được như họ.

Câu chuyện về một trường học nghèo – tên Muhammadiyah tại hòn đảo Belitong của đất nước Indonesia. Ngày nhập học đầu tiên ở Belitong có sự khác biệt đến hụt hẫng. Họ có một tầng lớp nhân viên của NP – một công ty chuyên khai thác thiếc của nhà nước, bọn trẻ giàu có ấy, sống ở điền trang, chúng đi học bằng xe hơi,được học trong môi trường đầy tiện nghi. Trái ngược với bức tranh thêu hồng đó, họ – những người sống trong các khu ổ chuột,làm đủ các ngành nghề khác nhau,ngư dân đánh cá,thợ nạo dừa, nông dân… Và để trả giá cho sự lao động không ngừng nghỉ ấy là 12 đô la mỗi tháng, trung bình cho mỗi gia đình đông con. Áp lực tài chính đè nén, đối với những đứa trẻ ở đó, ước mơ được đi học là một ước mơ cháy bỏng trong chúng, nhưng nó không dám căng phồng lên bởi chúng biết, nào có dễ để được học hành tử tế. Nhưng điều làm tôi vui, đó là ít ra những người bạn nhỏ này cũng có một ngày khai trường… tuy là với tâm trạng lo âu. Bởi lẽ, lão than tra giáo dục đã đe dọa nếu cái ngôi trường Muhammadiyah bé nhỏ, tồi tàn không có nổi lấy 10 học sinh thì sẽ lập tức bị đóng cửa, phá nát để khai thác thiếc. Harun đã đến, cậu bé con con mắc bệnh Down đã cứu vớt ước mơ của tất cả, và rồi trong sự vui mừng của bọn trẻ,ngập ngừng của cha mẹ, bọn trẻ đã được đến trường

Tôi còn nhớ rất rõ, mà xém tí nữa lại quên kể ra, hai cây “Đại thụ” khổng lồ mà tôi ngưỡng mộ trong cậu chuyện, thầy hiệu trưởng Harfan và cô Mus – hai giáo viên duy nhất của ngôi trường, tôi cũng còn nhớ,hình ảnh cô Mur được tác giả miêu tả trước khi Harun xuất hiện, với “khuôn mặt cô giờ đã hơi sưng lên do cố nén những giọt nước mắt cứ chực trào ra”. Tôi quý cô Mus, vì cô chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng trong cô,tình yêu nghề nghiệp,khao khát được dạy học. Ngày đó, cô còn nhỏ hơn tôi bây giờ, ấy vậy mà cô đã ươm được những mầm xanh để chúng không ngừng lớn. Tôi kính trọng thầy Harfan, người đã đi dạy ròng rã chục năm trời mà không cần đồng lương, vẫn tiếp túc gắn bó với ngôi trường Hồi giáo đổ nát ấy… Nhưng trên hết,tôi thổ thẹn với chính bản thân mình,tôi đi học, chỉ cần sốt một tẹo liền được nghỉ, nếu trời mưa quá to bố mẹ lại không cho đi vì sợ tôi ốm… Nhưng những bạn nhỏ ở Muhammadiyah thì khác, Lintang cậu bé phải dậy sớm từ lúc bốn giờ, đạp hơn 40 cây số qua những khu rừng cọ và có cả đầm cá sấu to như khúc dừa, nhưng Lintang – chỉ có lần duy nhất đi học muộn và chưa bỏ học bao giờ… Hơn nữa Lintang lại có một trí thông minh kiệt suất. Không những thế, nếu như bạn đọc chiến binh cầu vồng, bạn sẽ xót lòng trước cảnh tượng lớp học vào ngày mưa, lúc nhúc những chiếc dù và làm bài, còn cô Mus thì che đầu bằng lá chuối. Tôi thiết nghĩ, họ may… may so với vô số những kẻ đến trường chỉ vơ mớ kiến thức vô đầu, họ còn học được nhiều điều thú vị trong cuộc sống, ở trong mỗi con người bé nhỏ, luôn chất chứa một khát vọng sống, được vươn lên bay ra ngoài thế giới.

Và tôi may… vì Andrea Hirata đã kể cho tôi nghe về cuộc đời mình, để tôi biết, tôi – mỗi ngày – phải cố nhiều hơn nữa,đơn giản chì là tôi cần phải bước.

Và còn nữa ~~ tôi sẽ nhớ mãi câu chuyện này, cay cay xót xót của lòng tôi cộng hưởng với cái ngọt ngào của tuổi thơ họ, tôi sẽ nhớ…

Một đội “chiến binh cầu vồng” với 10 chiến binh đáng mến
Tôi sẽ nhớ “thủ thuật làm nở ngực” của Borek (nhớ thôi, nhất định sẽ không đủ can đảm để làm rồi hahaha)
Tôi sẽ nhớ cái lần nín thở khi Lintang bảo vệ cha mình, khi ông nói với cô giáo mình không biết chữ, cậu đã mạnh dạn bảo: ”Con sẽ điền vào tờ mẫu này sau thưa cô, nhưng chừng nào con biết đọc biết viết hẵng!” Mà đúng thế thật, Lintang đã điền vào tờ đơn,trước khi cậu học hết bảng chữ
Tôi sẽ nhớ mãi câu nói của người thầy mà tôi kính trọng, dù chưa một lần gặp mặt,là người cho tôi cảm nhận niềm vui của mỗi ngày đến trường: “Học không phải là phương tiện để thăng tiến, kiếm tiền hay làm giàu. Thầy xem học tập là ca tụng nhân bản, là thanh cao, là niềm vui khi cắp sách đến trường và là ánh sáng văn minh. Trường học ngày này không còn là nơi để xây dựng nhân cách, mà là một phần của kế hoạch tư bản để làm giàu và nổi tiếng, để khoe khoang học vị và có quyền lực.”

Đương nhiên,câu chuyện kết thúc… không phải lúc nào cũng đẹp ~ điều khiến tôi đau lòng nhất, là về “thần tượng bé nhỏ của tôi” – Lintang. Sau một thời gian gặp lại, Lintang lại trở thành một công nhân lái xe thuê nghèo khó. Tôi ấm ức hay đúng hơn là tức giận. Lintang của tôi, luôn ước mơ trở thành một nhà toán học, phút chốc lại phải từ bỏ chỉ vì cuộc sống khó khăn. Gặp lại, Lintang vẫn thông minh như ngày nào, vẫn là đoi mắt đó nhưng nó không còn biết cười mà bén như mắt diều hâu đang soi xuống bầy gà. Cậu nói nhẹ như không : “Ít nhất thì mình cũng đã giữ lời hứa với cha, là mình sẽ không làm nghề đánh cá”

“Isaac Newton của tôi đã quy hàng số phận”
Tôi đã khóc, nhưng sau đó tôi đã nuôi một hy vọng, không phải cho riêng tôi mà cho Lintang cho đội “chiến binh cầu vồng”, mong là, họ sẽ tiếp tục truyền tình nhiệt huyết của bản thân để những thế hệ sau ( con cháu họ) có thể đến trường…
Chương 48-chương cuối cùng của tác phẩm có tên :”Đừng bỏ cuộc”
Ở sau cuốn sách này tôi đã viết: ”muốn thấy mặt trời,phải chịu đựng cơn mưa”
Sau toàn bộ những dòng này, tôi thầm cảm ơn tất cả, cho tôi được sống được đầy đủ khả năng để theo đuổi ước mơ mình…

Mong là.. khi bạn đọc nó, cũng sẽ đọng lại….

REVIEW: CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY – Phù Phiếm Mỵ Kiều

Chuyện kể về một chú mèo mun to đùng, mập ú tên là Zorba sống ở hải cảng Hamburg nước Đức, một ngày có cô chim hải âu Kengah bị thương rơi xuống ban công nhà chú, sinh ra 1 quả trứng hải âu, lúc Kengah hấp hối, anh chàng mèo mun Zorba đã hứa với chim hải âu mẹ rằng: 1. “Tôi hứa tôi sẽ không ăn quả trứng” … 2. “Tôi hứa tôi sẽ chăm lo quả trứng cho tới khi con chim non ra đời”. 3. “Tôi hứa là sẽ dạy nó bay” … để rồi sau đó, Zorba và cộng đồng những chú mèo ở hải cảng Hamburg bắt đầu những ngày tháng lo âu, hồi hộp và đầy yêu thương chăm sóc chim hải âu non, dạy chú tập bay vì theo như ngài mèo Đại tá: “Trên bến cảng này, vấn đề của một con mèo là vấn đề của tất cả cộng đồng mèo”.

Câu chuyện về Zorba chỉ có thế thôi, tất nhiên là được thể hiện bằng một giọng văn hài hước, dí dỏm pha chút tinh nghịch, láu lỉnh… ấy thế mà nó làm tôi xốn xang, nó làm cho cả một vùng ký ức trẻ thơ tưởng như đã ngủ trong quên lãng bởi cuộc mưu sinh, vật lộn với tiền bạc và cạnh tranh… bỗng chốc sống lại, bừng lên một niềm xốn xang khôn tả.

Tôi như được thức lại cảm giác hồi hộp và ngỡ như tin lại niềm tin về những điều tuyệt đối kỳ diệu, trong veo thuở thơ dại trong buổi sáng cuối tuần nằm dài trên sô pha đọc “Chuyện chú mèo dạy hải âu bay” ấy. Căn nhà trống, đầy nắng và gió lồng lộng ngoài ban công, chỉ mình tôi nằm đọc những âu lo, hồi hộp xen lẫn tò mò của Zorba trong suốt 20 ngày ấp trái trứng hải âu, thực hiện lời hứa với cô nàng chim hải âu mẹ Kengah lúc hấp hối ngoài ban công nhà Zorba. Không hiểu sao, tôi thoảng hay phải dừng lại khi đọc vài trang ấp trứng của Zorba ấy, để nhìn ra ban công nhà mình và mỉm cười, như thể, mười mươi tôi đang nhìn thấy một cuộn bông màu đen óng, thật mềm mại, mập ú, to đùng đang cuộn tròn ấp trái trứng hải âu lốm đốm bên bụng, thỉnh thoảng hiêng hiếng cặp mắt xanh veo như viên bi ve xuống nhìn, hít hít và ngao lên những tiếng thầm thì với trái trứng mà chỉ có Zorba mới hiểu. Cho đến khi chim hải âu con mổ được lớp vỏ, chiêm chiếp gọi anh chàng mèo mun, to đùng, mập ú Zorba là “Má”, ngay lập tức, tôi cũng ngỡ như má mình lựng đỏ lên giống Zorba khi mà “Zorba không biết phải phản ứng làm sao. Nó biết là lông mình đen óng như than, nhưng dường như nỗi xúc động và xấu hổ đã khiến nó ngượng hồng lựng cả người”.

Niềm tin về một thế giới đại đồng, bốn biển đều là anh em, bạn bè, mọi người không phân biệt giàu nghèo, màu da, tôn giáo, sở thích… đều có thể trở thành bằng hữu thuở ấu thơ, thuở mới chập chững tập đọc và đọc Dế mèn phiêu lưu ký hơn hai mươi năm trước thức dậy trong tôi theo từng trang truyện của Zorba, bừng lên một luồng nóng dọc sống lưng khi nghe ngài mèo Đại tá nói: “Trên bến cảng này, vấn đề của một con mèo là vấn đề của tất cả cộng đồng mèo”.

Niềm tin thuở thơ bé rằng cỏ cây cũng biết yêu thương, chó, mèo, gà, vịt, lợn, bò… những con vật sống chung với chúng ta cũng có cuộc sống như chính chúng ta đây, biết buồn vui, hờn giận, biết yêu biết ghét, và chúng hàng ngày vẫn nói chuyện với nhau theo cách riêng của chúng, chỉ là chúng ta, những người chủ của chúng, có đủ yêu thương chúng để mà biết lắng nghe và hiểu được chúng để trở thành bạn của chúng hay không mà thôi. Cảm giác về niềm tin ấy trỗi dậy trong tôi vào buổi sáng cuối tuần xem sự lựa chọn và quyết định vượt qua điều cấm kỵ của loài mèo, chính thức nói chuyện với con người bằng ngôn ngữ của loài người. Zorba chọn anh nhà thơ hàng xóm để chuyện trò và nhờ anh giúp cho chú chim hải âu non Lucky bay chỉ vì: “Có thể ông ấy không biết làm thế nào để bay với đôi cánh của loài chim, nhưng mỗi khi tôi nghe ông ấy đọc, tôi luôn cảm thấy ông ấy đang bay bổng cùng với ngôn từ của mình”. Có lẽ đó chính là niềm tin hay ước mơ khi ranh rới của tâm hồn được giao thoa và đồng cảm cùng nhau.

Và khi Zorba nói với chim hải âu non Lucky rằng: “Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đấy giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó…”, tôi ngỡ như thể chính Zorba đang cuộn tròn nằm giống như biếng lười lắm ở ngoài góc ban công nhà tôi kia, mà nói chính câu đó với tôi. Hình ảnh đó, câu nói đó, cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi, mỗi khi tôi đứng trước những suy nghĩ, quyết định khó khăn về yêu thương và tha thứ của chính mình.

Đó chỉ là một cuối tuần như mọi cuối tuần, nắng sớm hắt gần kín phòng khách, khúc khích cười một mình theo niềm vui của Zorba và bầy mèo ở hải cảng Hamburg nước Đức suốt những ngày tìm cách dạy cho chú chim hải âu non Lucky tập bay, chả ai cười lại với tôi, tất nhiên, nhà chỉ có tiếng cười của tôi, đáp lại là những tiếng cười vọng về từ hơn 20 năm trước.

… Khi tôi bắt gặp lại mình trong những trang sách trong veo và hồn nhiên, khi tôi cười phá lên như trẻ nhỏ rồi thẹn thùng nhìn quanh quất, sợ mọi người bảo khùng hay sao mà ngồi cười một mình ấy, tôi chợt nhận ra rằng, thực ra, cho dù tôi 28 tuổi, hay 48 tuổi, thậm chí là 98 tuổi đi chăng nữa, thì cũng chả liên quan gì đến việc người ta trẻ lại khi chạm vào những cảm giác hay ký ức trong trẻo của tuổi thơ, dẫu chỉ là thông qua 1 cuốn sách…

Và trong chúng ta, nói theo kiểu của Hoài Thanh, thì ai cũng có một con người trẻ thơ.

Sài Gòn đêm 17.09.2012

REVIEW: BẢY NGÀY CHO MÃI MÃI – Uyên Lê

Ác quỷ là gì ? Thiên thần là gì ? Khi thời khắc Ác quỷ và Thiên thần phải lòng nhau cũng chính là lúc Chúa Trời và Quỷ Sa-tăng ra tay hành động… Họ có tội gì ?…
Số phận …

Nàng là Zofia – một vị thiên sứ trong trắng, thuần khiết và luôn quan tâm, lo lắng cho mọi người xung quanh mình. Zofia làm việc tại một bến cảng, cô luôn đặt mọi lợi ích của người công nhân lên hàng đầu …

Còn hắn – Lucas- là một ác quỷ thực sự khi lúc nào cũng nghĩ đến cách hại người, sự tang thương và chết chóc. Nhưng tất cả cá tính ấy đều được che giấu bởi vẻ ngoài lịch thiệp, hấp dẫn và lạnh lùng …

Hai con người với hai thân phận khác nhau, cách nghĩ trái ngược nhau liệu có thể đến được với nhau ?

Không ! Không thể nào ! Thế nhưng …

…từ lúc Chúa Trời và Quỷ Sa – tăng kí kết một giao ước, họ phải gặp nhau và trải qua trò đùa của số mệnh … Ác quỷ và Thiên thần đã đem lòng yêu nhau !

Một lần nữa, Marc Levy đã khiến ta tin vào tình yêu chân chính vẫn tồn tại trên cõi đời này. Dù cho có bao nhiêu sóng gió, gặp phải cuộc truy đuổi của Quỷ Sa-tăng, bao phen phải mất mạng, thế nhưng Lucas và Zofia vẫn luôn ở bên nhau và tin vào một ngày mai tươi sáng sẽ đến với họ…

Câu chuyện đã khiến ta nhìn nhận lại cuộc sống theo một góc độ khác, tìm đến một con đường mới cho bản thân mình. Lucas mang tâm hồn của quỷ dữ, và anh đích thực là một con quỷ đội lốt người, luôn lạnh lùng như thế, điềm tĩnh như thế, nhưng vì Zofia, anh đã tự nguyện vứt bỏ nguồn gốc của mình để đến với cô.

Ảnh: Nhâm Trúc Phương

“Trong ánh sáng lờ mờ phát ra từ một ngọn đèn lồng nhỏ còn có một vệt sáng lóe ra từ khẩu súng tự động đang chĩa về phía họ. Zofia chỉ có vài giây để thoáng liếc thấy họ đã bị bao quanh bởi ba bức tường, rồi năm tiếng súng nổ vang xé tan bầu không khí tĩnh lặng.
Lucas nhảy bổ tới để lấy thân mình che cho cô. Cô muốn đẩy hắn ra nhưng hắn ép sát cô vào tường.
Phát đạn đầu tiên nảy lia thia trên đùi hắn; phát thứ hai vượt qua vùng xương chậu, hắn quỵ gối xuống song lại lập tức đứng dậy. …”

Tình yêu phải chăng chỉ là sự hi sinh, đau khổ và mất mát ?

Đối với Lucas và Zofia, tình yêu của họ như một sự hòa hợp giữa đất và trời, giữa cái thiện và cái ác và họ luôn phấn đấu, nổ lực vì tình yêu của mình. Họ đã vượt qua được rào cản về tình cách, nguồn gốc của mình mà đến với nhau.

Tuy chỉ có bảy ngày ngắn ngủi, nhưng họ đã sống hết mình vì tình yêu. Họ không bỏ cuộc cũng không hề hối hận về sự lựa chọn của mình. Bởi vì … họ là dành trọn cho nhau !

Yêu là phải biết hi sinh …
Yêu là phải niếm trải nỗi khổ đau của sự mất mát …
Và yêu chính là hạnh phúc !

Có thể nói “Bảy ngày cho mãi mãi” như một phiên bản khác của “chuyện tình Romeo và Juliet”. Họ đã chiến đấu vì tình yêu của mình, tuy thân phận đối nghịch nhau nhưng họ vẫn luôn tin tưởng và sát cánh bên nhau. Và họ đã được đền bù một cách xứng đáng !

Những giọt nước mắt mà ta phải bỏ ra khi đọc bộ truyện này là không bao giờ uổng phí cả. Chính nhờ cốt truyện lãng mạn,xây dựng tình huống éo le và đan xen nhiều pha gay cấn, “bảy ngày cho mãi mãi” đã để lại tiếng vang lớn trong lòng người đọc..

REVIEW: BẮT TRẺ ĐỒNG XANH – Phạm Thành Trung

Cũng chẳng mấy khó khăn để mình tìm được điểm tương đồng giữa tác phẩm này với một loại cà phê nổi tiếng (mình thích uống cà phê mà): Cappuccino, một màu sắc đẹp mắt, mùi hương quyến rũ, nhưng khi uống mới biết nó thật nhạt nhẽo. Vậy mà theo một cách nào đó (có Chúa mới biết), ta lại muốn thưởng thức và nhâm nhi nó mãi để rồi bất chợt nhận ra mình đã bị hương vị ấy mê hoặc từ bao giờ. Ta yêu nó, say mê nó, để nó ngấm dần vào từng tế bào trong cơ thể. Đó, mình đã đến với “Bắt trẻ đồng xanh” như vậy: một cách chậm rãi, từ từ, và…đôi chút rề rà.

Mình vốn thích những thứ lạ đời, và cuốn sách này là một lựa chon tuyệt vời. Một bìa sách với màu xanh chưa từng thấy, vừa như mở ra cả một chân trời vừa như đang ẩn chứa một cái gì đó sâu kín (cũng có thể vì không có một lời giới thiệu nào ghi ở bìa cả). Một tiêu đề mà khi nhìn lần đầu mình chẳng hiểu nó có ý nghĩa quái gì. Sau đó mình có đọc những cáo buộc đã dẫn đến việc “Bắt trẻ đồng xanh” từng bị cấm xuất bản và lưu hành tại Mỹ. Mấy thông tin này không làm mình bận tâm lắm. Ngôn ngữ trong tác phẩm không đến mức bị gọi là thô tục và rẻ tiền, chính chúng ta cũng sử dụng trong đời sống hàng ngày thì tại sao cậu bạn Holden Caulfield không được nói? Và “Bắt trẻ đồng xanh” còn bị cho là kẻ “đồng phạm” gián tiếp gây nên cái chết của nhiều nhân vật nổi tiếng, trong đó có John Lennon. Mình thấy điều này hơi vô lý, vì những kẻ sát nhân luôn là những kẻ sát nhân, chúng có đầy rẫy ngụy biện. Nếu không phải gã này thì John Lennon hoàn toàn có thể bị ám sát bởi một tên sát nhân nào đó nghiện chơi…búp bê Barbie. Việc cuốn sách này trở thành một trong những tác phẩm hay nhất mọi thời đại và được đưa vào chương trình ngữ văn phổ thông ở Mỹ đã là một lời khẳng định rõ ràng sự trong sạch và giá trị của nó rồi. Nó không phải một kẻ thù, mà là một người bạn, đến với cuộc đời để tô thêm màu xanh và tiếp thêm hy vọng (cái này sẽ nói ở phần sau).
Bên cạnh những tác động nghe rất thần kỳ trên thì “Bắt trẻ đồng xanh” còn có một tác động…chẳng thần kỳ chút nào. Đó là làm cho mình cảm thấy bực bội, theo đúng nghĩa của từ này. Cái lối kể liên miên của tác giả JD Salinger làm mình cảm tưởng để theo được cuộc hành trình này của Holden, ta phải có sức khỏe của một con voi Mamut. Thế mà chẳng hiểu làm sao mình lại muốn đọc nó lần thứ hai, cái này gần như một khát khao mãnh liệt vậy. Dù nó rất đáng ghét nhưng mình vẫn phải đọc lại, không thể khác được. Chỉ đến lúc này, khi càng đọc, càng dấn sâu vào trong tác phẩm, mình mới càng thấy yêu thích nó, thấu hiểu nó, trân trọng nó.

Ảnh: Mía

 

Mình yêu tác phẩm này từ những nhân vật nó kể. Mỗi người họ như một lát cắt, một góc cạnh của cuộc sống. Ông giáo già Spencer, một người nếu bạn “nghĩ về ổng quá nhiều bạn sẽ tự hỏi ổng còn sống để làm gì”, một người của thế hệ đi trước với suy nghĩ quá xa cách với Holden. Hai thằng bạn Stradlater và Ackley, có thể vừa là những kẻ tử tế nhất vừa là những đứa đểu giả đáng ghét nhất. Con mẹ Sunny và gã giữ thang máy Maurice độc ác và dối trá. Những kẻ bộ tịch “sẽ không nói chuyện với bạn trừ khi bạn thật bảnh”. Cô bạn gái Sally quyến rũ nhưng ngốc nghếch và “bộ tịch” chẳng kém. Holden nhìn những hình ảnh đấy bằng một tâm cảm buồn bã, chán chường, đôi khi là ghê tởm. Đây chỉ như những ví dụ để dựng nên phần nào bức tranh về cuộc sống đương đại, một cuộc sống có quá nhiều thay đổi và biến cố. Nhưng đâu đó vẫn có những điểm sáng thật lung linh, như hai cô tu sĩ Holden gặp ở tiệm ăn. Và đặc biệt, có hai nhân vật làm mình nhớ mãi. Allie, cậu em trai tóc đỏ đã chết vì bệnh bạch cầu, cậu em có chiếc găng tay ghi đầy những bài thơ mà Holden luôn giữ bên mình, hiện lên với những nét vẽ đơn sơ mà xúc động. Chính cách Holden miêu tả về mái tóc đỏ của Allie làm mình vừa muốn bật cười vừa muốn khóc : “Em ngồi trên yên xe ngoài hàng rào…cách tôi trăm rưởi thước, xem tôi chơi. Đó, em tóc đỏ như thế đấy!”. Và cô em gái Phoebe, một em bé dễ thương vô cùng. Em làm những gì mình thích, em nhảy thật tuyệt vời, em yêu quý ông anh của mình bằng một tình cảm chân thành, nhất quyết đi cùng anh trai trong chuyến bỏ chốn đến một nơi xa. Hai nhân vật ấy đã tạo nên những điều thật cao đẹp, thật nhân văn cho tác phẩm. Tình cảm mà ba anh em dành cho nhau như sưởi ấm những trang sách một cách nồng nàn và dung dị.

Đôi khi mình tự hỏi liệu những suy nghĩ của Holden trong cuộc hành trình này, về những con người cậu gặp gỡ, về cuộc đời, có quá bi quan không. Câu trả lời mình tìm thấy là không hề. Rõ ràng đó là một phần thực trạng xã hội không thể chối cãi. Một xã hội dường như vô cảm, không còn ai quan tâm đến người khác, chỉ lo đi lừa lọc lẫn nhau, lo cho chính lợi ích của mình. Qua những suy tư ấy, hình ảnh Holden đã hiện lên rõ nét, không chỉ là một cậu bạn bị đuổi học, thi trượt, bất cần đời, mà còn là một người với cái nhìn sâu sắc, xuyên suốt, thấu hiểu những giá trị đích thực trong cuộc sống. Những ngôn từ đường phố hàm chứa một sự nuối tiếc khôn nguôi của Holden về những gì đã bị mất đi, về những năm tháng mình đã phải chịu sự áp đặt của mọi người xung quanh, không được làm những gì mình thực sự muốn. Người đọc có lẽ sẽ yêu mến cậu. Một cậu bạn dám đi, dám tiến lên, dám nói ra suy nghĩ của mình. Một cậu bạn quan tâm đến việc “những con vịt trong hồ nước sẽ đi đâu khi mùa đông đến”, chuyện mà những người khác cho là tầm phào. Và dần dần, nhịp đập của tình người trong trái tim cậu sẽ truyền sang chúng ta.

Một điều tuyệt vời nữa, chính là cái tác động thần kỳ đã nói ở trên. Cuốn sách nuôi dưỡng những ước mơ cao đẹp trong mỗi người. Ước mơ “bắt trẻ đồng xanh”, một trò chơi đuổi bắt quen thuộc, một ẩn dụ đẹp về mong muốn được sống như trẻ thơ, một cách hồn nhiên trong sáng, không mưu toan, không lừa dối, được chạy nhảy trên những đồng cỏ xanh của tình yêu thương và tiếng cười. Giữa một cuộc sống khốc liệt, ước mơ đó thật giản dị và chính đáng. Mình đã cười khi nghiệm ra được ý nghĩa này. Và phải chăng, Holden cũng may mắn được sống cái khoảnh khắc ấy khi ngắm nhìn cô em Phoebe chơi trên vòng quay ngựa gỗ “Bỗng nhiên tôi đâm ra khoái tợn, cái kiểu em Phoebe cứ xoay quanh vòng tròn hoài như thế. Tôi suýt khóc lớn lên nữa, vì tôi cảm thấy sung sướng bỏ mẹ, nói thật với bạn. tôi cũng không hiểu tại sao. Bởi vì trông em thật là dễ thương như thế kia…”. Giây phút ấy, chính mình cũng bị lây nhiễm nỗi sững sờ đến sung sướng của Holden…

Mình cũng tự hỏi liệu cảm xúc của mình có thể nào bị cuốn sách đánh lừa. Lúc thấy vui, lúc lại thấy tràn ngập nỗi buồn. Nhưng dù sao đi nữa, chuyến hành trình này của Holden, có thể là cả của mình, đã mang lại những trải nghiệm mới mẻ và ý nghĩa. Một góc nhìn lạ về cuộc sống, một sự bao quát toàn cảnh những gì đang diễn ra. Và còn có cả một bài học về cách sống tròn vẹn hơn, đầy đặn hơn. Mình cũng muốn một lần chơi trò “Bắt trẻ đồng xanh”….để được giống như một câu hát quen thuộc “Giữ lấy nhé, chút nắng, chút gió, chút ngây ngô của ngày xưa…”

REVIEW: LẤP LÁNH – Be Stormie

Khi nỗi đau không còn có quyền can dự vào chuyện buông hay giữ nữa

Tôi không phải là người dành sự quan tâm của mình cho bất kì một dòng sách cụ thể nào. Ekuni Kaori không phải là tác giả tôi ấn tượng lắm dù trước đó đã đọc Tháp Tokyo. Vì thế nếu như để nói về Ekuni Kaori và văn phong của bà thì chắc chắn tôi sẽ không có nhiều tự tin. Nhưng Lấp Lánh, đúng như cái tên của nó, và bìa sách đã khiến tôi dừng chân khi đi qua quầy sách văn học nước ngoài. Và khiến tôi giờ đây có những cảm xúc nhất định để viết về nó, viết về (những) con người “biết chấp nhận để được yêu nhau” mà Ekuni Kaori đã xây dựng lên một cách không dễ dàng gì để người ta nhìn thấy.

Tôi vẫn bị ám ảnh bởi cái kết của Lấp Lánh quá, mặc dù với nhiều người, nó chẳng lấy làm gì phi lý hay mờ ám để mà có thể ám ảnh được người ta. Có lẽ, tôi nên dùng từ dằn vặt có lẽ sẽ hợp hơn. Tôi bất mãn với cái kết của Lấp Lánh, từ đấy chẳng hiểu sao lại luôn dằn vặt bản thân. Lấp Lánh là một bộ truyện giản đơn. Mở đầu giản đơn, diễn biến giản đơn, kết thúc đơn giản. Nhưng tôi thích gọi cái kết của Lấp Lánh là giản dị hơn. “Khi nói thật giản dị, thì sẽ không thấy mình là kẻ tội nghiệp” 🙂 Nó giản dị là vậy, nhưng chứa đựng trong đó là không biết bao nhiêu sự cam chịu, sự chấp nhận. Tôi không biết tư tưởng của Ekuni Kaori qua cái kết ấy là gì, là khi nỗi đau đã lên đến tột đỉnh, khi nỗi đau đã quá to tát đến nỗi nó không còn có thể can dự vào chuyện buông hay giữ nữa, thì cách duy nhất là bằng lòng và học cách chấp nhận, học cách sống chung với nó, hay là một tư tưởng, một thông điệp ngầm nào khác. Nhưng cảm xúc của tôi dành cho nhân vật Shoko dường như là quá lớn để tôi bằng lòng với kết thúc ấy. Dù sau cùng, đây vẫn là một cuốn sách thật sự tuyệt vời.

“…. Tôi bỏ đá vào cốc thủy tinh và rót Vodka, rồi pha với Kahlúa. Thứ chất lỏng đen sánh này trông như một loại độc dược rất hợp với tâm trạng của tôi bây giờ. Tôi lôi từ giá sách của Mutsuki ra một quyển thơ và đọc lướt thật nhanh. Chẳng thấy hay tẹo nào.

– Anh kể chuyện Kon đi.

Tôi gào lên về phía cái bếp, im lặng một lát thì có tiếng đáp lại: Chuyện gì?

– Chuyện khi anh làm tình với Kon.

Mutsuki không trả lời.

– Anh kể chuyện lúc anh với Kon làm tình đi.

Tôi gào lên lần nữa thì Mutsuki đi tới, tay vẫn cầm nguyên theo chiếc muôi, giọng khô khốc.

– Em lại không vui rồi phải không?

– Chuyện làm tình với Kon…

– Biết rồi.- Anh nói và cười khổ sở. Mutsuki làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ.- Thế này nhé. Kon ấy à? Sống lưng Kon thẳng tắp và có mùi Coca-Cola.

Tôi nhìn đăm đăm vào khuôn mặt quay nghiêng của Mutsutki.

– Quanh năm rám nắng, eo thon, eo cũng có mùi Coca-Cola.

Mùi Coca-Cola.

– Hết rồi,- Anh nói như lẩm nhẩm rồi không để tôi kịp cự nự, đã đi vào bếp và tiếp tục ninh món thịt hầm. ….”


Tôi thấy xót xa cho Shoko quá đỗi. Tôi xót xa cho cái cuộc sống của cô, cái cách cô sống, cái cách cô chịu đựng, cái cách cô hy sinh hạnh phúc, san sẻ người-đàn-ông-trên-giấy-tờ của mình, cái cách cô nghiện rượu, cái cách cô hỏi Kaki rằng cô có thể mang trong mình dòng máu của hai người-đàn-ông-trên-giấy-tờ được không, cái cách cô cô độc đến độ ngày nào cũng ngắm nghía cái cây của Kon và hát cho người đàn ông trong bức tranh nghe, cái cách cô yêu thương người tình của chồng mình, cái cách cô đòi Mutsuki trong tuyệt vọng: “Anh kể chuyện anh làm tình với Kon đi!” Không phải để giám sát, không phải để thỏa mãn sự tò mò của mình về chuyện quan hệ giữa những người đồng tính, mà chỉ là, …. cô biết, nếu nói đến Kon, thì Mutsuki sẽ thấy vui, và cuộc nói chuyện của họ sẽ diễn ra thật thoải mái. Cô sẽ không phải “lên cơn” để anh phải đối xử với cô như một người bệnh. Đọc Lấp Lánh, tôi nhận ra là mình chưa từng cảm nhận được nỗi đau của bất cứ một nhân vật nào trong bất cứ câu chuyện nào “thật” như nỗi đau của Shoko. Cô phải gồng mình lên để sống, gồng mình lên chịu đựng những cơn đau về cả thể xác lẫn tinh thần…. Có duy nhất một điều tôi không thể hiểu nổi ở Shoko, rằng, tại sao cô lại có thể thoải mái và quý Kon đến nhường ấy? Phải chăng, cô yêu Mutsuki đến độ có thể “biết chấp nhận để được yêu nhau”?

Thôi thì tôi cũng nói thẳng, là tôi thích nhân vật Shoko. Thích cô đến nỗi mỗi chương có đoạn tự truyện là lời cô tôi đọc rất kĩ, và rất nhiều lần. Chính vì thế, tôi càng thương xót Shoko bao nhiêu, càng bất mãn với các cô sắp xếp cho sự mất tích của Kon bao nhiêu, càng thấy tội nghiệp cô bao nhiêu thì càng oán trách Mutsuki bấy nhiêu…. Có cả tá câu hỏi tôi muốn trút lên nhân vật này mỗi lần đọc Lấp Lánh. Nhưng rồi thì tôi nhận ra, sự hiện diện của anh chính là niềm an ủi với Shoko mỗi ngày, niềm hạnh phúc lớn lao mặc dù cô biết, mãi mãi không bao giờ anh sẽ quay lưng lại, nhìn thấy cô ở đó và yêu cô. Cho dù những người anh yêu sau này không phải là Kon, thì chắc chắn sẽ là một người con trai khác.

Tôi không biết câu: “biết chấp nhận để được yêu nhau.” nên dành cho Shoko hay dành cho Kon và Mutsuki. Khi mà Kon là người chấp nhận để Mutsuki kết hôn và Mutsuki là người chấp nhận để mình cùng Shoko đeo chung một đôi nhẫn cưới. Họ chấp nhận như vậy để được yêu nhau. Còn Shoko chấp nhận tình yêu của họ là để được yêu Mutsuki mỗi ngày, nhưng rồi, ai sẽ là người yêu lại cô, khi mà trong câu nói kia, có từ “yêu nhau”?

Lấp Lánh là một câu chuyện giản dị với không nhiều tình tiết nổi bật, nhưng chứa đựng trong ấy là những con người với những nỗi đau về tình yêu như Shoko mà không ai dám chắc, rằng, nếu là mình, thì mình sẽ xử sự thế nào? Tiếp tục chìm đắm trong lối sống u buồn, ôm lấy tình yêu một cách vị kỉ không hi vọng, hay dũng cảm chấp nhận tất cả chỉ để được tiếp tục tình yêu ấy? Câu hỏi ấy không phải ai cũng trả lời được. Mà câu trả lời cho câu hỏi ấy, không phải là bằng một hai lời nói, mà là bằng những hành động đến từ sự hy sinh.

 

REVIEW: CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY – Một Mí

CHUYỆN CON MÈO DẠY HẢI ÂU BAY - Bài cảm nhận của Một Mí

Đôi khi sự tình cờ sẽ làm nên những điều bất ngờ thú vị và khi tôi tình cờ lạc chân vào nhà sách vào một buổi trưa chán nản chẳng biết đi đâu, tình cờ bắt gặp quyển sách “ Chuyện con mèo dạy hải âu bay” của tác giả Luis Sepúlveda giữa muôn vàn lựa chọn thì tôi biết rằng mình sẽ chuẩn bị đón nhận thật nhiều điều thú vị hơn nữa…

Mở những trang đầu tiên của quyển sách, tôi như lạc vào không gian nhộn nhịp, sôi động của cảng biển. Khép hờ đôi mắt để tận hưởng làn gió biển mát lạnh mang theo hương vị mặn nồng đặc trưng, tôi còn nghe ríu rít đâu đây tiếng hải âu gọi nhau và khi mở mắt ra hình ảnh những chú hải âu chao liệng trên biển hoàng hôn vẫn còn thấp thoáng…Thật lạ, bối cảnh truyện là cảng biển Hamburg xa xôi nhưng sao tôi cảm thấy mọi thứ thật gần gũi và từng chi tiết, hình ảnh trong truyện hiện lên thật sinh động cứ như được tận mắt chứng kiến hay ít ra là đang xem một bộ phim dưới sự chỉ đạo của vị đạo diễn tài ba. Có thể xem đây là cái tài của tác giả vì văn chương là chất keo gắn kết cảm xúc và một tác phẩm thành công khi hoàn thành được sứ mệnh đó. Những lời văn, câu chuyện của quyển sách thành công khi được mở ra sẽ khiến bất cứ con người ở các vùng miền, quốc gia nào có trái tim đầy xúc cảm và yêu sách đều có thể hiểu và cảm nhận được. Nếu đồng ý với những nhận định chủ quan ấy thì tôi tin “ Chuyện con mèo dạy hải âu bay” là một quyển sách thành công như thế.

Bộn bề cuộc sống khiến đôi lúc tôi quên đi những điều tươi đẹp quanh mình để rồi khi ngồi đây và lần giở từng trang sách, trái tim tôi lại được một lần rộn lên những nhịp đập yêu thương. Câu chuyện chỉ được gói gọn trong 144 trang sách nhưng hết sức thu hút bởi tình tiết và ngôn từ dễ thương, nhịp điệu diễn biến hợp lý và quan trọng hơn cả là nội dung đầy tính sáng tạo, cuốn hút khiến bất cứ ai khi đã cầm quyển sách lên thì không thể không đọc cho đến hết. Ngay khi bắt gặp, cái tựa của truyện đã gây cho tôi cảm giác tò mò muốn lần giở ngay từng trang sách để tìm nguyên nhân của nghịch lý “mèo dạy hải âu bay” và rồi tôi bị cuốn ngay vào câu chuyện như cuốn vào một luồng lốc xoáy, không thể nào cưỡng lại được.

Tôi đã bắt đầu câu chuyện của mèo Zorba tập cô bé hải âu Lucky bay một cách tự nhiên như thế. Câu chuyện thật đáng yêu với các nhân vật: mèo mập ú Zorba trọng lời hứa, ngài mèo Đại Tá đầy uy tính, mèo Secretario nhanh nhảu, mèo Einstein uyên bác, mèo Bốn Biển đầy kinh nghiệm, bé hải âu Lucky nhút nhát…đã làm nên một câu chuyện thú vị và vô cùng ý nghĩa. Sự thú vị ấy đến ngay từ đầu truyện bởi cuộc gặp gỡ định mệnh giữa chú mèo mập Zorba và cô hải âu Kengah xấu số đã chết ngay sau khi gặp Zorba vì bị dính váng dầu-“thứ chất thải nguy hiểm mà những con nguời xấu xa bí mật đổ ra đại dương”, từ lời hứa của chú mèo với cô, việc chú mèo thực hiện lời hứa cho đến khi lời hứa được hoàn thành và sự thú vị trong cảm nhận của tôi không dừng ở đó mà sẽ kéo dài hơn nữa, ngay cả khi quyển sách đã gấp lại.

“Chuyện con mèo dạy hải âu bay” là một quyển sách thiếu nhi không dài và trong phạm vi hạn hẹp ấy, tác giả đã rất tài tình khi lồng ghép thông điệp sâu sắc và những bài học đắt giá đến từ việc không biết bảo vệ môi trường của những con người vụ lợi, xả cặn dầu bừa bãi từ những chiếc tàu lớn xuống biển gây ô nhiễm và những cái chết thương tâm cho hải âu, khiến cô bé Lucky ngay từ trong trứng nước đã phải mất mẹ dẫn đến việc nhầm tưởng mình không phải là hải âu và ngộ nhận Zorba là mẹ của mình; bài học về sự sẻ chia và yêu thương, về niềm tin, sự cố gắng cũng như ý nghĩa của những nỗ lực…Những bài học sâu sắc ấy khiến cho các em thiếu nhi thích thú còn người lớn thì trăn trở suy nghĩ và do đó, quyển sách này viết ra không chỉ dành riêng cho thiếu nhi mà dành cho tất cả mọi người. Tôi tin câu chuyện cảm động đầy tính nhân văn giữa cộng đồng mèo, hải âu và con người này sẽ giúp trái tim dù băng giá đến đâu cũng bị tan chảy bởi tia sáng và sự ấm áp của tình người…

“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.” Đó là lời chú mèo mập ú Zorba đã nói với bé hải âu Lucky. Và sau tất cả những nỗ lực của cộng đồng mèo, Lucky đã bay, bay thật cao, thật xa và mang theo bên mình trái tim nồng ấm dám làm “những việc không dành cho loài mèo” để bảo vệ sự sống của những giống loài khác của cộng đồng mèo ở cảng Hamburg và khát vọng tự do của anh chàng thi sĩ tốt bụng. Tôi ấn tượng mãi với hình ảnh Lucky run rẩy đứng trên lan can bao quanh tháp chuông nhà thờ, khi cô bé quyết định bay thì nó bỗng “rơi thẳng xuống như một viên đá” và rồi khi mọi người đang lo lắng tột độ thì “họ thấy con hải âu đang đập cánh, lượn qua bãi đỗ xe, rồi họ dõi theo nó bay cao lên, cao hơn cả cái phong hướng tiêu mạ vàng đang tôn vinh vẻ đẹp độc nhất vô nhị nhà thờ Thánh Michael”. Lúc ấy, chắc chắn rằng cộng đồng mèo và anh chàng thi sĩ vui và hạnh phúc lắm, tất cả sẽ ôm nhau và hò reo thể hiện sự phấn khích tột độ cũng như tôi bây giờ, dù sự phấn khích ấy đã được kiềm nén trong ý nghĩ.

Như bao câu chuyện thiếu nhi khác, tôi dễ dàng có thể biết trước được kết cục ngay khi mới đọc, thế nhưng sự hấp dẫn, khéo léo trong cách dẫn dắt và nội dung truyện không cho phép tôi bỏ sót bất cứ chi tiết nào và cái kết quả hiển nhiên đã đoán trước ấy lại khiến tôi hồi hợp đến không thở được trong thời khắc cô hải âu bé nhỏ lao khỏi lan can…

Giây phút Lucky vút bay lên trong đêm mưa bão mịt tối cũng chính là giây phút niềm tin như một luồng sáng chói lóa bỗng dưng xuất hiện soi rọi vào khoảng không mịt tối trong tôi, để rồi trong phút chóc tất cả trở nên rực rỡ . Tôi đã từng bị dằng xé bởi những điều có thể và không thể, đã từng chán nản, chùn bước khi nghĩ đến những khó khăn dù nó vẫn chưa bắt đầu nhưng tôi biết rằng, rồi đây mình sẽ khác bởi tôi sẽ không còn phải lần mò từng bước trong đêm tối nữa mà đã có ánh sáng lấp lánh của niềm tin dẫn đường, có tinh thần của cộng đồng mèo cảng Hamburg tiếp bước…

Và rồi sau những đêm mưa bão tôi cũng sẽ “vút bay”…

REVIEW: BỘ BỘ KINH TÂM – Chung Hee

“Bộ Bộ Kinh Tâm” là một tác phẩm để lại cho tôi nhiều xúc cảm cũng như suy nghĩ nhất. Nó mang đến cho tôi một cái nhìn đa chiều về tình yêu cũng như những cung bậc khác nhau của nó.

Nhược Hy – nữ chính của tác phẩm là một cô nhân viên văn phòng xuyên không về thời Khang Hy giữa lúc các hoàng tử của ông đang tranh giành ngôi báu. Đến đây, cô bắt đầu có dịp gặp gỡ Bát A Ca, Thập A Ca, Tứ A Ca, Thập Tứ A Ca, cùng rất nhiều con người khác mà mỗi họ đều để lại cho Nhược Hy những kỷ niệm vui có, buồn có, đau lòng có, tuyệt vọng có, hạnh phúc có, … mọi cảm giác trên thế gian này dường như đã từng đy qua cuộc đời của cô vậy.

Do là 1 người xuyên không nên cô hoàn toàn không giống những người con gái khác ở thời đại này và do vậy, cô đã làm cho trái tim của biết bao vị a ca rung động vì mình. Trong cuộc đời người con gái, còn gì hạnh phúc hơn khi tìm được một người đàn ông tài hoa, dung mạo tuyệt trần, một lòng một dạ yêu mình cơ chứ? Nhưng với Nhược Hy, đó lại là một điều bất hạnh, bởi người yêu cô như vậy không chỉ có một.

Người đầu tiên nảy sinh tình cảm với cô đó chính là Thập A Ca ngốc nghếch. Anh ta là người khờ dại nhất trong tất cả các A Ca của Khang Hy nhưng vì anh ta ngốc nghếch như vậy nên tình yêu anh dành cho Nhược Hy cũng là một tình yêu vô cùng trong sáng, không hề lo toan, vụ lợi. Có thể nói rằng, tình yêu này không khác gì mối tình học trò vậy. Thật nên thơ, thật tươi đẹp nhưng cũng rất khó để tạo nên một kết thúc viên mãn. Thập A Ca yêu Nhược Hy nhiều, nhiều lắm nhưng rất tiếc đó chỉ là tình yêu đơn phương của anh mà thôi, Nhược Hy đơn giản chỉ coi anh là 1 người bạn không hơn không kém. Anh muốn lấy Nhược Hy nhưng người được chỉ hôn cho anh lại là Minh Ngọc Cách Cách. Anh đau khổ lắm, anh cảm tưởng như cả thế giới này sụp đổ dưới chân anh vậy. Tại sao, thân là một hoàng tử, anh lại không thể có được người anh yêu, tại sao anh bắt buộc phải lấy một người mà anh không hề có chút cảm tình nào, tại sao, tại sao,… Những câu hỏi đó lởn vởn trong đầu anh, làm cho cuộc sống của anh vốn đang tươi đẹp là thế, bỗng dưng chuyển thành một cơn ác mông mà anh muốn tỉnh cũng tỉnh không được. Kể cả sau khi thành thân thì từng ánh mắt, từng nụ cười, từng cử chỉ, … tất cả chỉ hưởng đến cô – người anh yêu mà thôi. Sau này, anh nhận ra rằng người mình thật sự yêu chính là Minh Ngọc Cách Cách và có thể nói, anh là người duy nhất có một kết cục viên mãn trong tác phẩm này

Người thứ hai có tình cảm với Nhược Hy và cũng là mối tình đầu tiên của cô ở đây không ai khác chính là anh rể cô – Bát A Ca. Sự quan tâm của anh, sự dịu dàng của anh, sự chu đáo của anh,… tất cả những thứ đó đã làm cho trái tim của Nhược Hy dần dần chấp nhận anh và yêu anh từ lúc nào mà ngay bản thân cô cũng không hề hay biết. Do anh là anh rể của cô và do tư tưởng một vợ một chồng của cô, cô cố tình đè nén tình cảm đấy xuống, cố giả như mình không yêu anh, nhưng khi anh bị nguy hiểm đến tính mạng, lúc ấy cô mới chấp nhận sự thật rằng cô đã yêu anh, yêu anh rất nhiều. Cô muốn ở bên anh đời này, kiếp này, mãi mãi không chia xa, mãi mãi được ở bên anh, cho dù cô chỉ là một trong những phúc tấn của anh mà thôi. Nhưng cô sợ, cô sợ lắm, cô sợ cái tương lai tăm tối kia sẽ không để cho cô và anh có được cuộc sống của đôi thần tiên chốn hạ giới. Cô muốn kéo anh ra khỏi vũng lầy quyền lực đó, dù cho điều đó có thể thay đổi cả lịch sử và cũng có thể xóa đy sự tồn tại của cô ở thế giới hiện đại, cô cũng không hề quan tâm. Cái cô cần chỉ là một tình yêu, một tình yêu bền chặt tựa non nước. Cô monh anh sẽ vứt bỏ tất cả để cùng cô sống cuộc sống chỉ có 2 người, tốt lửa tắt đèn có nhau. Nhưng anh làm không được, nam nhi chí tại bồn phương, anh không muốn suốt đời mình chỉ là một vương gia, anh muốn được bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, được người người trọng vọng. Không chịu nổi sự đả kích này, Nhược Hy đã quyết định rời xa Bát A Ca dù trong thâm tâm, tình cảm cô dành cho anh còn rất nhiều. Có người nói Nhược Hy vô tình, bạc nghĩa, nhưng tôi không nghĩ vậy. Nếu đã vô tình, tại sao cô lại đớn đau như vậy khi rởi xa Bát A Ca? Nếu đã bạc nghĩa, tại sao cô lại vì chuyện cảu anh mà cầu xin Ung Chính hết lần này đến lần khác, mặc dù cô biết chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của 2 người?

Mối tình thứ 2 và cũng là mối tình của cô là với Tứ A Ca tức Ung Chính sau này. Lúc đầu, tưởng là Nhược Hy có tình cảm với mình, Tứ A Ca mới chấp nhận cô. Nhưng khi biết, tất cả chỉ là hiểu nhầm, lúc này đây, anh đã bắt đầu yêu cô rồi. Nếu như tình yêu của Thập A Ca là sự ngây thơ trong sáng, ấm áp của nắng ban mai, tình yêu của Bát A Ca là sự nhẹ nhàng của dòng suối trong lành thì tình yêu của Tứ A Ca chính là sự thầm lặng của gió. Anh nhẹ nhàng, lặng lẽ đi bên cạnh cô, bảo vệ cô khỏi mọi sự hiểm nguy rình rập. Từ chỗ ác cảm, dần dần, Nhược Hy lại yêu cái sự trong nóng ngoài lạnh của anh. Cô yêu anh bằng cả trái tim đầy nhiệt huyết và nguyện ở bên anh trọn đời trọn kiếp. Vì anh, cô từ một cung nữ thân tín bên cạnh Khang Hy trở thành một cung nữ hèn kém của Hoán Y Cục. Vì anh, cô đã phản bội lại sự tin tưởng của Khang Hy khi tiếp tay giúp anh trở thành vua. Có thể nói rằng, vì anh, cô sẵn sàng làm tất cà. Những tưởng rồi đây, hai người sẽ có một khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nhưng trời không chiều lòng người. Bệnh tình của Nhược Hy, những biến cố của Bát gia Đảng, sự thật về việc Thập Tam gia chịu lưu đày và rồi sợi dây liên kết giữa 2 người họ là đứa con cũng không còn, cô quyết định rời xa anh – người cô yêu nhất.

Hai người cô yêu nhất là Bát A Ca và Tứ A Ca, cô cũng đã có thai với Ung Chính nhưng, Nhược Hy trở thành phúc tấn của Thập Tứ A Ca, tất cả là nhờ đạo thánh chỉ của tiên đế Khang Hy. Dù vây, hai người bọn họ cũng chỉ là phu thê trên danh nghĩa, sống cạnh nhau như hai người bạn, nương tựa lẫn nhau mà thôi. Có thể, cô không yêu Thập Tứ, nhưng Thập Tứ lại yêu cô, và điều làm anh hạnh phúc nhất đó chính là được nhìn thấy cô cười nói vui vẻ.
Thân ở bên Thập Tứ nhưng tình cảm của cô vẫn trước sau như một, gửi gắm nơi Ung Chính.

“Dận Chân:
Đời người như mộng, biến đổi khôn lường. Đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, đến cuối cũng chỉ còn lại tháng năm im lìm, nước trôi mải miết mà thôi. Có chăng tận cùng vấn vương sót lại, là chút tình si chấp niệm! Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở tim ta. Lúc người dang tay ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa vần vũ, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã rộng mở vì người. Khoảnh khắc người vì ta lấy chính lưng mình làm bia đỡ tiễn, ta đã biết rằng cả đời này chẳng thể quên người được nữa. Sau dù có bao nhiêu dùng dằng dây dưa, cũng chỉ là càng lún càng sâu, vốn không cách chi thoát được.
“Nói đến đó rồi, chàng thật còn phải hỏi ta với Bát gia thế nào chăng?

Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết chàng lúc này, có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta? Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng Nhược Hi trong lòng không có hoàng thượng, chẳng có Tứ a ka, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi.
Cùng nhớ cùng trông cùng chẳng thấy
Nặng lòng chi quạnh quẽ tơ chùng
Giấy hồng chữ nhỏ thương mờ lệ
Khúc Lan đêm sâu có trùng phùng
Ngày ngày mong chàng tới
Nhược Hi.”

Tình yêu của Nhược Hy và Ung Chính là 1 tình yêu đẹp nhưng tình yêu đó không thành do những sự việc không mong muốn cứ nối tiếp xảy ra, vô tình tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy giữa hai người bọn họ. Và rồi, chính những điều đó đã tạo nên bị kịch cho cả 2 khi mà 1 người đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn nghĩ rằng người mình yêu không tha thứ cho mình, còn 1 người không thể nhìn mặt người mình yêu lần cuối và phải mang nỗi ân hận đó đến suốt đời.

REVIEW: NGƯỜI ĐUA DIỀU – Thiên Nhai

Ảnh: Thu Trang

Tôi đã mua Người Đua Diều trong một lần lang thang ở Sài Gòn, còn nhớ rõ cảm giác đầu tiên khi đó, cái hình bìa đang nhuộm màu chiều và một cậu bé thả diều chạy bên dưới bầu trời ấy làm tôi ngẩn ra. Nó đẹp quá và cũng buồn như một điều gì đó đã ở xa, rất xa..

Dường như trong mỗi con người, đều còn đó một con diều, nó là con diều của quá khứ, của những hồi ức, tôi thấy con diều mà Hassan để lại trong long Amir bay rợn ngợp, nó khiến cho Amir nín lặng nhìn về quá khứ, và thấy “nó vẫn còn đang thay đổi”. Nó vẫn còn chấp chới như những buổi nào xưa, Amir và Hassan cùng nhau đi qua tuổi thơ..

Có rất nhiều lời khen ngợi dành cho cuốn sách này, quá nhiều là đằng khác. Và người ta nói đến những vấn đề chính trị, về dân tộc Afghanistan bị đàn áp và đấu tranh như thế nào. Tôi vốn dĩ không thích đọc những lời sau sách khi phải quyết định mua một cuốn nào đó. Tôi mua Người đua diều vì cái hình bìa có ráng trời đỏ ối và gió xôn xao ở phía đuôi diều. Nên tôi đã rất đỗi chạnh lòng, vì khi đọc xong câu chuyện, tôi cũng có thấy về chiến tranh, về chính trị, nhưng tuyệt nhiên, đọng lại trong trí nhớ nhỏ nhoi của tôi, Tuyệt nhiên chỉ một tình yêu mênh mông, chảy tràn qua những con chữ, chảy tràn qua những vấn đề quyền lực, đó là một thứ tình yêu thuần khiết như nước suối trên đầu ngọn núi, lấp lánh ánh mặt trời. Đó là thứ tình yêu trong vắt như sương mai, lấp lánh nụ cười, nụ cười của Hassan với đôi môi nẻ.

Ảnh: Kim Vũ

” Vì cậu, cả ngàn lần rồi”

Câu nói của Hassan dành cho Amir, mà suốt một đời, Amir day dứt và yêu thương. Hai cậu bé trong câu truyện của Khaled Hosseini làm tôi tưởng tượng ra một cánh đồng miên man gió nắng dưới bầu trời Afghanistan với những con diều bay suốt từ quá khứ đến tương lai.. Bay lẫn vào trong giấc mơ tôi.. Tôi không gọi đó là tình bạn, tôi không gọi đó là tình anh em, mà tôi gọi là tình yêu, và con người ta có thể yêu nhau, giản đơn như thế, hiền lành như thế, dịu dàng như thế. Và cũng buồn như thế..

View post on imgur.com

Tôi yêu Hassan hơn Amir, yêu môi hẻ, rồi sau khi phẫu thuật, tôi yêu cả đôi môi nghiệt ngã không còn nụ cười. Tôi yêu Hassan vì tất cả bao la trong trái tim cậu. Nhưng tôi thương Amir hơn Hassan, bởi Hassan biết là mình yêu Amir đến thế nào, và cậu ta yêu thương người bạn đó bằng trọn vẹn một Hassan. Hassan đã được sống đúng như những gì cậu mang trong tim. Còn Amir? Đến tận khi hai cậu bé đã quá xa nhau rồi, Amir mới bàng hoàng nhận ra mình vừa mất đi điều gì..

Cuộc hành trình tìm về quê hương xưa của Amir, cũng là cuộc hành trình cậu cứu chuộc lấy cậu với những lỗi lầm trong quá khứ. Và quá khứ vẫn đang thay đổi, cậu biết điều đó, khi đối diện với những được mất trong cuộc sống. Lúc mà con trai của Hassan đuổi theo những cánh diều, tôi biết quá khứ sẽ vẫn còn thay đổi..

Ảnh: Kim Vũ

Khaled Hosseini yêu những con người và yêu dân tộc mình cũng tựa như cái cách mà Hassan yêu Amir, tình yêu của ông giản dị như chính những lời văn của mình. Chắc hẳn, trong tim ông, cũng có những cánh diều đang chao trong nền trời quá vãng. Ông nuối tiếc cho những con người đã mất, cho những điều sâu lắng, đẹp đẽ đã mất sau những cuộc chiến tranh trên quê hương mình. Như những cuộc đua diều..

Tôi đọc Người Đua Diều, với những tiếng nấc được kiềm lại khó nhọc, và sau đó suốt nhiều tháng trời, tôi không dám (hay không đành) đọc một cuốn sách nào khác. Đến tận bây giờ đã bao năm qua đi, Người Đua Diều, Amir và Hassan còn ở lại trong tôi, như một điều bất diệt về tình yêu thương trên thế giới, giữa nhân loại mênh mông.

REVIEW: EMILY Ở TRANG TRẠI TRĂNG NON – Kú Kháu Khỉnh

Có lẽ cũng như tôi, tuổi thơ của không ít người đã có Emily làm bạn. Ký ức về những ngày còn bé, về Emily ở trang trại Trăng Non khiến tôi thích thú khi bắt gặp cuốn sách trong một lần dạo dạo quanh hiệu sách và háo hức đọc cuốn sách với mong muốn tìm lại niềm vui thích thời thơ ấu. Và tôi đã không thất vọng. Không chỉ là cuốn sách dành cho thiếu nhi, với cả những người đang trưởng thành như tôi, cuốn sách đem lại những bài học nhẹ nhàng, trong sáng mà sâu sắc. “Emily ở trang trại Trăng Non” khiến người đọc thích thú bởi những điều hồn nhiên và thêm khao khát tìm lại những ngây thơ, trong sáng đã qua của một thời thơ bé.

Cuốn sách kể về Emily – một cô bé được sinh ra từ niềm hạnh phúc của cha và mẹ nhưng lại sớm trở thành cô bé mồ côi khi mới mười một tuổi. Rời ra xa ngôi nhà nhỏ bé ấm cũng giữa thung lũng lòng chảo, Emily đến sống ở trang trại Trăng Non với những người họ hàng vốn căm ghét cha cô và chối bỏ mẹ cô – những người của dòng họ Murray giàu lòng kiêu hãnh và quá đỗi khô khan. Emily ngây thơ và đầy mơ mộng dường như trở nên mong manh giữa Trăng Non rộng lớn và xa lạ, có thể bạn cũng sẽ như tôi, có một chút lo lắng và háo hức về cuộc đời của cô bé những ngày sau đó. Và khi đi cùng với Emily khám phá trang trại, dạo chơi trong những rừng cây, tha thẩn ở con đường bên bờ suối, bày trò và cãi cọ với cô bạn Ilse, đôi lúc nhận ra mình đang tự cười một cách thích thú.

Dưới con mắt đầy mơ mộng của Emily, trăng, sao, nắng, gió là những người bạn, và cả giông bão cũng có những nét đẹp riêng. Emily bé bỏng chỉ cho tôi vẻ đẹp của nắng, dạy cho tôi lắng nghe cây rừng trò chuyện, để tôi hiểu ra rằng, cuộc sống còn rất nhiều những điều tươi đẹp mà ta cứ vô tình quên lãng. Sớm mất đi những người thân thuộc và yêu thương nhất nhưng trong Emily lại luôn dạt dào tình yêu thương, cô dành tình yêu cho những chú mèo, những khu vườn, những bông hoa, những con đường, ngọn gió, cho cả ông hàng xóm John Ngạo Mạn…nhưng có lẽ xúc động nhất vẫn là tình cảm Emily dành cho người cha đã khuất, những lá thư cô bé viết xếp đầy trên gác xép, những dòng chữ kể về cuộc sống mỗi ngày trôi qua và cả nỗi nhớ cồn cào của cô bé mười một tuổi đôi lúc khiến người đọc nghẹn ngào. Emily cứ ngây thơ, mơ mộng và hào hứng sống mỗi ngày, rồi đem cả những lo lắng và niềm vui kể với người cha qua những lá thư gấp gọn “thật tuyệt khi được viết cho cha, nhưng ôi chao con chẳng bao giờ nhận được hồi âm”. Cô bé dạy cho người đọc hãy biết sống và chấp nhận mọi điều của cuộc sống, những thứ thân thuộc mất đi, giống như cha cô, vẫn đợi chúng ta ở một nơi nào đó, chỉ cần ta có tình yêu thương, những thứ đã xa bỗng trở nên thật gần.

Emily bé nhỏ xinh đẹp, mơ mộng và dạt dào tình cảm như ánh nắng ấm áp len lỏi vào trang trại Trăng Non, dần lan tỏa và sưởi ấm tất cả. Cô bé đã đến và lay động bằng tâm hồn trong sáng và những yêu thương chân thành nhất để những trái tim quá đỗi kiêu hãnh và đã quá quen khép cửa hé để đón nhận và yêu thương. Cũng như thế, Emily bước vào trái tim tôi, ở đó và nhắc nhở tôi về ý nghĩa của yêu thương chân thành và rằng cuộc sống xung quanh còn biết bao điều tươi đẹp.

REVIEW: LẤP LÁNH – Nguyễn Mai Phương

Ảnh: Milkan Elric

Shoko – nghiện rượu, dịch tiếng Ý ( cái công việc mà cô gọi là “việc vặt làm thêm) và cô biết bản thân mình có vấn đề gì đó về thần kinh (chẳng thế thì sao cô lại nghiện rượu và “không thể ngừng uống” được chứ). Mutsuki – bác sĩ. Anh có một công việc tốt, một gia đình hoàn hảo, một cô vợ mới cưới và anh cũng có một người yêu. Anh là một người đồng tính nam. Kon – sinh viên, làm bạn với Mutsuki từ hồi cả hai còn bé xíu và chính là người yêu của Mutsuki. Ba con người ấy. Ràng buộc. Gắn bó. Và hạnh phúc bên nhau trong một mối quan hệ mà chẳng ai có thể hiểu nổi.

Shoko lấy Mutsuki đơn giản vì gia đình cô muốn vậy. Shoko đi xem mắt. Và cô lấy chồng.

Cô biết chồng mình đồng tính. Biết cả người yêu của chồng. Và thường xuyên bắt Mutsuki phải kể chuyện giữa anh và người yêu cho mình nghe, cứ nghe đi nghe lại, mãi những câu chuyện xưa cũ. Shoko chấp nhận cái cuộc sống ấy, chấp nhận nó như nó vốn thế.

Ngày ngày ngồi tưới nước trà cho cái cây ngọc giá và tâm sự, và hát cho người đàn ông màu tím nghe.
Đó là cuộc sống đơn giản của Shoko.

Nó cứ bình lặng cho đến khi cô chót yêu người cô đã lấy làm chồng – cái người chẳng bao giờ có thể cho cô cuộc sống vợ chồng đích thực.

Ta tự hỏi. Có phải bởi Shoko điên nên cô sống được như vậy?

Mutsuki lấy Shoko cũng đơn giản chỉ vì muốn làm vừa lòng cha mẹ. Anh yêu Kon. Và anh biết cuộc đời mình chỉ yêu duy nhất một người, đó là Kon.

Với Shoko, anh chỉ có thể quan tâm, chăm sóc và chịu đựng mọi tính nết khó chịu từ chứng thần kinh của cô. Với Shoko, Mutsuki chỉ đơn giản sống và yêu thương cô nhưng không bao giờ đến với cô như những cặp vợ chồng vẫn làm.

Ảnh: Hoàng Bảo Sơn

Anh luôn sẵn sàng kể mọi câu chuyện giữa anh và Kon nếu Shoko muốn. Anh luôn dỗ dành an ủi cô mỗi khi cô bỗng nhiên khóc òa và chẳng cần lí do. Anh luôn sẵn sàng hứng chịu những thứ đồ mà cô ném vào mình khi cô tức giận. Anh làm mọi điều cho cô.
Chỉ duy có một điều anh không thể.
Đó là yêu Shoko.

Kon yêu Mutsuki. Nhưng lạ rằng anh cũng yêu quý luôn cả vợ Mutsuki – Shoko.
Họ hợp nhau tới lạ lùng. Họ coi nhau như thể là chị em vậy.
Shoko quan tâm đến Kon, luôn nhắc Mutsuki phải đi thăm Kon.
Kon cũng quan tâm đến Shoko, vậy nên khi nghe cái yêu cầu oái oăm từ Shoko nói với bác sĩ sản khoa mà anh đã tức giận đấm thẳng vào mặt Mutsuki rồi bỏ đi biệt tăm.
Kon muốn Shoko được hạnh phúc, được vui vẻ nhưng anh cũng không thể ngừng yêu Mutsuki, không thể xa Mutsuki.

Một cuộc sống kì lạ của ba con người.
Một sợi dây kì lạ gắn kết họ với nhau.

Chẳng thể hiểu hết mỗi người trong họ nghĩ gì, cảm nhận những gì. Nhưng họ vẫn sống. Vẫn thật hạnh phúc bên nhau.

Một người chồng mẫu mực, yêu thương vợ, hết lòng vì người mình yêu…
Một cô vợ yêu chồng, hơn tất cả những gì cô có thể tưởng tượng và sẵn sàng làm tất cả…
Một chàng trai si tình…

Lấp lánh của Ekuni Kaori cứ dịu ngọt và chầm chập, dẫn dắt ta vào cái thế giới lạ kì mà ba con người ấy đang sống, vào thế giới nội tâm của họ…để ghét bỏ…rồi lại để thương yêu…Ta ghét bỏ cái điên loạn nơi Shoko, ta ghét bỏ cái dịu hiền quá mức của Mutsuki, ta ghét bỏ cả tới sự ngông nghênh của Kon. Nhưng càng đuổi bắt cùng họ, ta lại càng yêu mến họ và thương cảm cho họ…

Shoko điên. Cái điên ấy chính là tình yêu nơi Shoko, tình yêu cô dành cho Mutsuki và cho cả Kon… Mutsuki dịu hiền. Anh chăm sóc Shoko hết mực, bởi anh biết, chính mình làm cô ấy đau khổ… Kon ngang tàn. Kon giấu trong mình tình yêu với Mutsuki, nhưng cũng vùi trôn trong tâm hồn niềm đồng cảm và lòng yêu mến Shoko, Kon muốn vô cùng được thấy Shoko hạnh phúc…

Tất cả những số phận con người dạt qua cái bình lặng của câu chuyện đều mang trong mình những nỗi niềm khổ đau, mang trong mình những viết thương chẳng thể nào lành…Những cuộc gặp gỡ, nhưng câu chuyện trò, những phút giây hội ngộ càng hằn thêm vào những vết thương lòng ấy, khiến họ đớn đau, nghĩ suy và phiền muộn…

…nhưng rồi thì họ vẫn cười vui hạnh phúc…

Đôi khi…cuộc sống cứ đơn giản là ngang tàn và bình tâm sống như thế…cuộc sống chỉ đơn giản như thế mà thôi…và hạnh phúc cũng vậy…hạnh phúc lấp lánh như ngôi sao giữa trời đêm…vấn đề chỉ là ở ta có thấy được, có nắm bắt được ánh sáng lấp lánh xa xôi đó hay không.

“Ngắm sao trước khi đi ngủ là thói quen của Mutsuki… Tôi ra ban công đứng cùng anh nhưng không phải để ngắm sao. Mà để ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, khuôn mặt đang ngắm những vì sao…”

Cứ êm đềm trôi…ba con người ấy cùng sẻ chia cuộc sống của mình…Là muôn vì sao đang “lấp lánh”…hay là cuộc đời của 3 con ng ấy đang tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt…nhưng cứ mãi lan tỏa trên bầu trời đêm tối tăm…

QUÀ TẶNG ( 5/8 /2017 )

NẾU BẠN CÓ TÊN TRONG DANH SÁCH DƯỚI,
hãy điền thông tin vào link này: http://tinyurl.com/QUATANGNHANAM
CHÚ Ý: Bạn cần điền đủ thông tin trước 17h00 ngày 8/8/2017, nếu không bạn sẽ không nhận được phần quà của mình. Nếu nhận trực tiếp, bạn có thể đến từ ngày 14/8/2017, trong giờ và ngày hành chính theo địa chỉ đăng ký (trong vòng 1 tháng), các tỉnh khác quà tặng cũng sẽ chuyển đi từ ngày này.02 sổ bìa màu:
Trần Thị Hải Yến: https://www.facebook.com/profile.php?id=100010959130194&fref=ufi&rc=p
Thy Minh: https://www.facebook.com/minh.thy.35?fref=ufi&rc=p

04 sổ kraft, tặng:
Nguyễn Thị Phương: https://www.facebook.com/profile.php?id=100013114442495&fref=ufi&rc=p
Linh Táo: https://www.facebook.com/minhphuc.nguyen.7587370?fref=ufi&rc=p
Huỳnh Vũ: https://www.facebook.com/rainy.dn?fref=ufi&rc=p
Ong Noi Soc: https://www.facebook.com/ongnoi.soc?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Yếu con như nắng xuân, tặng:
Nguyễn Văn Phú: https://www.facebook.com/typhu.nguyen.98?fref=ufi&rc=p

01 sách và móc khóa Bước chậm lại giữa thế gian vội vã, tặng:
Tiên Nguyễn: https://www.facebook.com/jc.nguyen.739?fref=ufi&rc=p

01 sách và móc khóa Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối:
Quỳnh Anh: https://www.facebook.com/Q.anhhhh?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Hãy chăm sóc mẹ, tặng:
Trà Nguyễn: https://www.facebook.com/thutra.mk?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Ngôn từ, tặng:
Nhật Linh: https://www.facebook.com/nhatlinh.buithi.39?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Nhật ký ngốc xít, tặng:
Ny Trần: https://www.facebook.com/profile.php?id=100009944521550&fref=ufi&rc=p

01 cuốn Đại dương cuối đường làng:
Ngốc Trẻ Con: https://www.facebook.com/quay.nhoc.397?fref=ufi&rc=p

01 cuốn Lý Khai Phục Thế giới khác đi nhờ có bạn, tặng:
https://www.facebook.com/couplevirgo.4004?fref=ufi&rc=p

03 bạn mỗi bạn nhận 07 móc khóa:
Khờ Hề Thằng: https://www.facebook.com/sherlock.holme.9250?fref=ufi&rc=p
Khánh Quỳnh: https://www.facebook.com/poppertclove?fref=ufi&rc=p
Nguyễn NM: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004951659983&fref=ufi&rc=p

01 cuốn Nhà giả kim, tặng:
Tống Thu Phương: https://www.facebook.com/profile.php?id=100009318567384&fref=ufi&rc=p

ảnh (c): Hoa Anh Đào

Review: Bắt trẻ đồng xanh (From Bep)

Tôi đọc Bắt Trẻ Đồng Xanh khi tôi còn dại. Tôi vừa thích nhân vật chính, vừa ghét gã.

Trong gã có cái gì đó vừa ngông cuồng, vừa phớt đời lại vừa đáng thương. Đó là hình ảnh một cậu choai choai tuổi 17, chớm bước vào cuộc đời, hiểu biết non nớt, coi khinh tất cả nhưng lúc nào cũng thích được thể hiện trước tất cả.

Holden Caulfield là tính cách nằm sâu trong tất cả chúng ta – những người trẻ, hay, những người đã từng bước qua tuổi trẻ. Một số do giáo dục và môi trường kìm hãm được cơn cuồng loạn ấy và đi qua con đường đó êm ả, ngọt ngào. Một số khác thả cho con ngựa bất kham ấy thỏa sức chạy, tha hồ va vấp, sai lầm, rồi kiểu gì cũng đi, hoặc lê lết qua được đoạn đường gập ghềnh đó. Đường nào cũng vậy, một khi đã cất bước chúng ta sẽ đều bước qua.

Ảnh: qingling

Ngày trước tôi không hiểu tại sao cuốn sách này có thể chễm chệ nằm trong danh sách của tất cả các cuốn sách – nên – đọc, và sách – phải – đọc. Bởi vì đọc nó tôi chỉ thấy bức bối, có cái gì đó nghẹt ở đầu mũi, nghẹt sâu trong tim. Thậm chí tôi còn tự nhủ: “Tao đã từng phá hoại hơn cả mày Holden Caulfield!”. Tôi đọc nó, đầy những ấm ức. Phải bắt ép mình để kết thúc nó và ném nó sang một bên. Tự xếp nó vào loại bỏ đi.

Sau này khi tôi đi làm, hẳn là cuộc đời đã trầm xuống rất nhiều, tôi bắt gặp lại cuốn sách này trên bàn của một bạn thực tập. Tôi mượn bạn đọc lại lúc nghỉ trưa. Tôi thấy một cuộc đời khác, một gã trai 17 nổi loạn chan chứa những nỗi buồn. Và đặc biệt là nỗi cô đơn của một người trẻ mà gã mang. Đây hẳn là cảm xúc mới mẻ với tôi, người ta thường nói lúc ta trưởng thành đọc lại những cuốn sách ngày thơ bé, ta sẽ nhìn chúng kiểu khác. Với một đôi mắt khác.

Tôi nhớ như in cách mà Holden Caulfield trầm tư với câu nói: “Lũ vịt trong hồ nước đóng băng vào mùa đông biết bay đi phương nào?” – Hình ảnh ấy giống như tôi cô đơn và một ngày đông nào đó – nhìn vào ngã tư đầy ắp những người – hoang mang hỏi những câu hỏi vô vị và nhạt nhòa, về cuộc đời và con đường còn phải đi quá xa của chính mình.

Nhận ra, đó mới chính là tuổi trẻ: Ngông cuồng, nổi loạn, hão huyền với một trái tim rách nát.

From BeP

Review: Tôi nói gì khi nói về chạy bộ (From BeP)

“Anh chỉ muốn được tự do trong 2 năm để viết, nếu chẳng tới đâu thì lúc nào tụi mình cũng có thể mở một quán rượu khác nho nhỏ ở đâu đó. Anh vẫn còn trẻ và tụi mình luôn có thể làm lại từ đầu.”

“Được thôi”, nàng nói. Lúc đó là năm 1981 và chúng tôi vẫn còn một khoản nợ đáng kể, nhưng tôi nghĩ mình cứ làm hết sức đi, rồi xem mọi chuyện sẽ ra sao.

– “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” – Haruki Murakami.

Nếu lúc đấy vợ ông bảo “Không được” thì sao nhỉ? Chúng ta có còn được đọc những cuốn sách sau này của Murakami nữa không? Cứ mỗi lần đọc đến đoạn này tôi lại nghĩ những thứ rất lung. Hay giờ ông tác giả vẫn đang bán bia lạnh và cocktail gần một ga nào đó ở Tokyo?

Chưa – bao – giờ tôi nghĩ Murakami là một người chạy bộ cả. Nhưng tôi biết là mình nhầm to, ông là một người chạy chuyên tâm và chắc là nhà văn chạy ác liệt nhất trong những nhà văn nổi tiếng nhất trên thế giới hiện tại.

Sau này tôi mới tìm được một bài tiểu luận ngắn của ông trên The Newyorker với tựa đề “The Running Novelist”, đọc nó, tôi mới bớt à ồ. Hóa ra tôi vốn nhầm to.

Ảnh: Nguyễn Hát

…..

Đây là cuốn sách tôi đọc nhiều lần, những lúc không thấy vui khi đọc những cuốn sách khác, tôi lại lôi nó ra để đọc. Bạn sẽ tìm thấy rất nhiều mảnh ghép của Murakami trong “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”, cách ông đến với văn chương thế nào, tại sao ông lại chọn môn thể thao là chạy bộ, hay những lời khuyên của ông về nghề viết. Thế giới tuy đơn giản của ông, nhưng được lập trình và lên kế hoạch vô cùng chi tiết và cẩn thận. Có lẽ bởi thế, ông đi được một quãng đường rất dài trong văn nghiệp của mình.

“Điều cần thiết đối với một nhà văn viết truyện – hay ít nhất cũng là một người mong viết một cuốn tiểu thuyết – là sức lực để tập trung hàng ngày trong nửa năm, hay một năm…ta có thể sánh điều đó với hít thở. Nếu tập trung là quá trình chỉ nín hơi thôi, thì bền bỉ là nghệ thuật thở chậm, êm đồng thời với việc trữ không khí trong phổi. Trừ phi ta tìm thấy được một sự cân bằng giữa hai điều này, bằng không thì sẽ rất khó viết tiểu thuyết một cách chuyên nghiệp trong một thời gian dài.”

…..

Nếu như bạn muốn bắt đầu chạy bộ, ngay ngày mai chẳng hạn. Hoặc bắt tay vào viết cái gì đó cho riêng mình, hay đơn giản chỉ để đi tìm cảm hứng trong một cuốn sách khác đi so với những cuốn sách khác. Đây là thứ dành cho bạn. Nếu bạn lỡ yêu Murakami. Đây cũng là cuốn sách phải đọc.

Tại sao tôi lại đặt nó bên cạnh cuốn “Mình nói gì khi mình nói chuyện tình” à, Murakami lấy cảm hứng đặt tên từ nó, một cuốn sách cũng tuyệt vời không kém của Raymond Carver. Nhưng tôi sẽ review nó vào một dịp khác.

Murakami viết tặng cho những người chạy bộ ông gặp trên đường, đã bị ông vượt qua hoặc vượt qua ông. Một ngày nào đó, sẽ có bạn trong đó chứ? Và sẽ có một cuốn sách của riêng bạn bắt đầu sau một dịp chạy, hay đi bộ đầy hay ho chứ?

From BeP